Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

Cuộc chiến truyền thống ở Nga và khủng hoảng Ukraina


Cuộc chiến truyền thống ở Nga và khủng hoảng Ukraina


Thứ Năm, 12 tháng Hai năm 2015 18:57
Tác Giả: Anh Vũ
ukraine


Lực lượng ly khai thân Nga, ở vùng Donetsk - REUTERS /Alexander Ermochenko
Các báo pháp hôm nay đều nhìn về hướng Minsk thủ đô của Belarus, nơi diễn ra cuộc gặp thượng đỉnh bốn bên Nga, Ukraina , Đức và Pháp, bắt đầu từ tối qua, để tìm lối thoát cho khủng hoảng Ukraina. 
Le Figaro đặt câu hỏi : « Tương lai nào cho Ukraina sau cuộc gặp Minsk ». Libération chạy dòng tựa thông báo : "Ukraina : Châu Âu tìm một thỏa thuận".

Vẫn cùng chủ đề về Ukraina, Le Monde nhìn sang nước Nga, tác nhân quyết định trong hồ sơ Ukraina. Tờ báo đưa lên trang nhất chân dung Tổng thống Nga với hàng tựa : « Putin, bậc thầy của tuyên truyền ».
Thông tín viên của Le Monde tại Mátxcơva có bài phóng sự dài cho thấy Kremlin đang sử dụng truyền hình Nga như một công cụ tuyên truyền cho chính sách về Ukraina hiện nay.

Le Monde ghi nhận từ khi cuộc chiến Ukraina bùng nổ, kênh truyền hình hàng đầu của Nga Perviy Kanal đã dành một thời lượng lớn trong bản tin thời sự hàng ngày và tăng gấp đôi thời lượng vào ngày cuối tuần, đều đặn tuyên truyền về chiến sự đang diễn ra tại Ukraina, thuyết phục dân chúng Nga rằng cuộc nổi dậy của phe ly khai là chính nghĩa và chính quyền Kiev đang đi ngược lại lợi ích của người dân Ukraina để chạy theo phương Tây...

Tác giả bài viết ghi nhận những thông tin tuyên truyền về tình hình Ukraina ngày càng trở nên thô thiển. Thí dụ như trong chương trình hôm 25 tháng Giêng vừa qua, kênh Perviy Kanal đã phỏng vấn Alexandre Zakhartchenko, lãnh đạo nước cộng hòa tự phong Donetsk.
Ông này đã nói : « Theo những thông tin chúng tôi có, quân đội Ukraina đã kéo đến trong vùng (miền Đông Ukrain) 3 lò thiêu xác người ».

Kênh truyền hình này còn đưa những hình ảnh từng đoàn tù binh Ukraina bị đưa đi qua các phố của Donetsk. Rồi đến khi Kiev ra lênh động viên quân đội, kênh truyền hình Nga cũng có ngay một phóng sự trong đó họ đưa ra các nhân chứng, bịt mặt nói không muốn tham gia quân đội Ukraina để bắn vào chính người thân của mình...v.v.

Tác giả bài viết dẫn ra một loạt những nội dung dối trá của các chương trình truyền hình, thị dụ như một phóng sự về « sự sụp đổ của nền công nghiệp Ukraina » được làm trong một nhà máy sản xuất máy cày ở Dnippropetrovsk, nhưng tác giả bài phóng sự lại giới thiệu nơi đó trong thời Liên Xô từng là nhà máy sản xuất tên lửa vũ trụ !

Tất cả những chi tiết thời sự diễn ra ở phương Tây đều được kênh truyền hình này khai thác triệt để hướng dư luận theo ý phương Tây đang là kẻ thù của nước Nga.
Trong khi đó mọi thứ bên trong nước Nga đều ổn với những tuyên bố của ông Putin như : « Các yếu tố của khủng hoảng đều được dự tính trước. Những biện pháp ổn định đã được đưa ra, chúng ta biết phải làm gì ».

Tóm lại, qua một tuần theo dõi liên tục các các chương trình bản tin thời sự trên kênh truyền hình Perviy Kanal, cho thấy bên cạnh cuộc chiến bên kia biên giới với Ukraina, Kremlin đang tiến hành một cuộc chiến truyền thông ở trong nước để định hướng dư luận về khủng hoảng Ukraina.

Mỹ huấn luyện quân đội cho Kiev

Vẫn liên quan đến khủng hoảng Ukraina. Le Figaro loan tin : « Quân đội Mỹ sẽ huấn luyện các lực lượng Kiev ngay tháng tới ».
Vậy là chẳng cần chờ đợi kết quả của thượng đỉnh Minsk, quân đội Mỹ đã thông báo huấn luyện binh sĩ Ukraina để tham chiến chống lại các lực lượng ly khai tại miền Đông.
Thông báo do chính Tư lệnh lực lượng Mỹ tại châu Âu Ben Hodge đưa ra hôm qua đồng thời ông còn lên án « sự can thiệp trực tiếp của quân đội Nga » ở miền Đông Ukraina.

Chiến dịch huấn luyện bắt đầu ngay từ tháng Ba do một đại đội Mỹ thực hiện. Tin trên đưa đưa ra khi mà vấn đề Washington cung cấp vũ khí cho Kiev đã được đặt ra để cân nhắc tại Mỹ. le Figaro nhận định : « Nếu hư Barack Obama phải dấn thêm một bước, quyết định cung cấp vũ khí cho Kiev thì binh sĩ Ukraina phải được huấn luyện sử dụng vũ khí đó từ trước ».

Le Figaro cho biết thêm, theo một báo cáo hàng năm của Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế ( IISS) công bố hôm qua tại Luân Đôn thì trang bị của quân đội Ukraina không đáp ứng được cuộc xung đột hiện nay.
Các đơn vị chiến đấu của Kiev thiếu các loại xe thiết giáp, pháo binh. Quân đội Ukraina bị quá lệ thuộc vào các khí tài có từ thời Xô Viết đang cần được thay thế.

Hai nước Pháp, Đức vẫn lo ngại quyết định trang bị vũ khí hay huấn luyện cho quân đội Ukraina sẽ làm cho xung đột quân sự leo thang. Giới quan sát cũng cảnh báo về nguy cơ Nga nhân cớ đó cũng chạy đua đẩy mạnh hỗ trợ quân nổi dậy.

Nâng cao dân trí – Tâm thư một Sinh viên Nhật gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam và Thư hồi đáp của một bạn trẻ Việt Nam

Nâng cao dân trí – Tâm thư một Sinh viên Nhật gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam và Thư hồi đáp của một bạn trẻ Việt Nam

Đây là hai lá thư có hiệu lực thức tỉnh nhất đối với tuổi trẻ Việt Nam, đập mạnh vào lương tri của con người. (Các) tác giả đã phơi bày những sự thật đau lòng không phải bằng thái độ chỉ trích hay dạy bảo mà bằng những lời lẽ rất thuyết phục, thấm đậm tình người. 
Hai lá thư này cần được đưa vào sách giáo khoa về công dân giáo dục và rất thích hợp để trích dẫn trong các bài viết về lịch sử và văn hóa dân tộc. 
Lê Xuân Khoa
Cùng các bạn: 
Tôi đồng ý với GS Lê Xuân Khoa, thầy học sử địa 60 năm trước hồi trung học của tôi, là bài viết của Châu Sa và Tiểu My phải được đưa vào “Quốc Văn Giáo Khoa Thư thế kỷ 21″ mà GS Phạm Toàn cùng bạn hữu đang soạn thảo (không cần tiền tỷ của Bộ Giáo dục – Đào tạo). Tôi cũng đề nghị chúng phải được lên trang mạng BauxiteVN mà GS Nguyễn Huệ Chi và GS Vũ Cao Đàm đang hướng về “nâng cao dân trí” vì thần tượng Võ Nguyên Giáp cũng đã chết theo ngài và theo thông tin của Đèn Cù. 
Để đóng góp vào “nâng cao dân trí”, tôi đề nghị ta bỏ bớt lý luận tháp ngà, không chỉ ăn mày gương quá khứ của Phan Châu Trinh, Trần Nhân Tông, Nguyễn Trãi…, mà nên đi vào đời sống của nhân loại, của Việt Nam thế kỷ 21. Tôi đề nghị, và nhiều người trong nước đang hưởng ứng, là ta tổ chức một quyển sách luân lưu hằng năm, phổ biến trên Internet nhưng cũng chọn lựa in ra và bán rất rẻ, về đề tài Thế Nào Là Hạnh Phúc Việt Nam? Phải cổ động rất nhiều người tham dự, như Reader’s Digest, bằng hình thức có giải thưởng khuyến khích (bài được lựa đăng) và giải thưởng vàng, bạc, đồng hằng năm. 
Tôi đã tình nguyện cống hiến hết hết tài sản làm việc này, vì con cháu tại Mỹ không giàu nhưng may đã biết tự lập và rất ủng hộ tôi dùng tài sản còn lại để làm việc thực tế thay vì chỉ nói. Rất mong các bạn tiếp tay. 
Phùng Liên Đoàn, 75 tuổi
  • Chương Trình II: Nâng cao dân trí bằng cách viết “thế nào là hạnh phúc?”
Lịch sử nhân loại ghi nhận nhiều anh hùng trong chiến tranh nhưng nhớ ơn nhiều nhất những vĩ nhân đã đem hạnh phúc tới cho người dân mà tránh đổ máu. Hầu hết những khái niệm đẹp đẽ như “giải phóng, đoàn kết, nhân ái, công bình, dân chủ…” đều có cứu cánh cuối cùng là hạnh phúc; nghĩa là, giúp người dân cảm thấy sung sướng trong cuộc sống. Ngày nay Liên Hiệp Quốc định nghĩa “có hạnh phúc” là có bảy yếu tố: (1) an ninh thực phẩm, (2) an ninh sức khỏe, (3) an ninh kinh tế, (4) an ninh cá nhân, (5) an ninh cộng đồng, (6) an ninh môi trường, và (7) an ninh cơ chế.
Chương trình II sẽ nâng cao dân trí bằng cách tổ chức một chương trình thi đua viết (hoặc soạn nhạc, làm thơ, vẽ tranh, điêu khắc…) về hạnh phúc một cách lâu dài nhưng có kết quả hằng năm. Chúng ta sẽ duy trì một mạng lưới để mọi người, nhất là học sinh và sinh viên, viết (hoặc soạn nhạc, làm thơ, vẽ tranh, điêu khắc…) về 7 yếu tố trên, qua những ví dụ thực tế trong cuộc sống. Mỗi bài phải hạn chế khoảng 2000 chữ, phải hết sức gẫy gọn, không mắc lỗi văn phạm, và phải có hai tiết mục cuối cùng. Đó là, “bài này có thể áp dụng tại Việt Nam như thế nào?” và “phần đọc thêm”. Bài viết không cần phải nguyên tác, có thể ghi lại hoặc dịch từ những tài liệu có sẵn của nhân loại, bởi vì “bắt chước” là căn bản của giáo dục. Mỗi năm sẽ có 7 giải thưởng cho 7 bài hay nhất về hạnh phúc. Mỗi năm sẽ gom các bài viết thành một quyển sách, in ra bán rẻ, để học sinh và công dân có thể dùng làm tài liệu đọc hằng ngày. 
Nếu có nhiều người viết/làm và nhiều người đọc/thực hành, thì chẳng bao lâu dân trí sẽ nâng cao, và các lãnh đạo tương lai sẽ biết phải làm sao cho người dân có được hạnh phúc. 
Chương trình này nâng cao dân trí bằng cách thực hành chứ không phải chỉ nói trừu tượng. 
Quí vị nào hoặc quí hội nào muốn cộng hưởng một trong hai chương trình trên thì xin liên lạc với Phùng Liên Đoàn tại dlp.vasfcesr@gmail.com. 
***
VIỆT NAM – NHÀ GIÀU VÀ NHỮNG ĐỨA CON CHƯA NGOAN
Robbey – Vô tình đọc được bài viết về văn hóa con người Việt Nam, từ góc nhìn của một bạn du học sinh Nhật trong friendlist của mình. Cũng biết rằng đây là chủ đề nhạy cảm và nhiều bạn dễ nhảy chồm lên ném đá sau khi đọc vài đoạn, nhưng mình thấy nhiều ý kiến của bạn ấy đáng để chúng ta suy ngẫm, nên mình sẽ chia sẻ lại ở đây cho cả nhà cùng đọc. Nhật Bản là một quốc gia đáng học hỏi, cá nhân mình cũng mong muốn Việt Nam sớm phát triển được như họ. Cái gì mình không tốt thì phải đối diện và khắc phục, thế thôi!
Tôi hiện đang là một du học sinh Nhật có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt “Sự thật mất lòng”. Nhưng không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.
Tôi có một nước Nhật để tự hào
Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Nhưng, “Trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất.” Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “Có một nước Nhật như thế”.
Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.
Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.
Bạn cũng có một nước Việt để tự hào
Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.
Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Nhưng thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?
Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Nhưng, thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày. Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; Người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy bird đã không phải chết yểu đau đớn; Người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; Người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; Người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa. Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?
Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?
Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – Khó lắm! Thật vậy sao?
****
Thư hồi đáp: Là một người Việt – Khó lắm! Thật vậy !
Tiểu My
Bạn thân mến,
Lâu lắm rồi giới trẻ chúng tôi mới nhận được một bài viết nói lên sự thật ở đất nước tôi, dù sự thật ấy làm chúng tôi hết sức đau buồn.
Xin cám ơn bạn. Ở đất nước tôi có câu “sự thật mất lòng” nhưng cũng có câu “thương cho roi cho vọt”, “thuốc đắng đả tật”.
Bức thư của bạn đã làm thức dậy trong tôi niềm tự ái dân tộc lâu nay được ru ngủ bởi những bài học giáo điều từ nhà trường như “Chúng ta tự hào là một nước nhỏ đã đánh thắng hai cường quốc Pháp và Mỹ”.
Bạn đã nói đúng: “Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt, khó lắm. Thật vậy sao?”
Bạn biết đặt câu hỏi như thế là bạn đã có câu trả lời rồi. Những gì tôi viết sau đây chỉ là những lời tâm tình của một người trẻ thiếu niềm tin, với một người bạn đến từ một đất nước vững tin vào dân tộc mình, vào chính bản thân mình.
Bạn nói đúng. So với nước Nhật, nước Việt chúng tôi đẹp lắm. Đối với tôi không có tấm bản đồ của nước nào đẹp như tấm bản đồ của nước tôi. Tấm bản đồ ấy thon thả đánh một đường cong tuyệt đẹp bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Trên đất nước tôi không thiếu một thứ gì cho sự trù phú của một dân tộc . Nhưng chúng tôi thiếu một thứ.
Đó là Tự Do, Dân Chủ.
Lịch sử của chúng tôi là lịch sử của một dân tộc buồn.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Người đã từng nhận được đĩa vàng tại đất nước Nhật của các bạn năm 1970 (bán được trên 2 triệu bản) với bài hát “Ngủ Đi Con” đã từng khóc cho đất nước mình như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
Hai mươi Năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong “hai mươi năm nội chiến từng ngày” ông sống tại miền nam Việt Nam nên nỗi đau của ông còn nhẹ hơn nỗi đau của người miền Bắc chúng tôi. Ông còn có hạnh phúc được tự do sáng tác, tự do gào khóc cho một đất nước bị chiến tranh xâu xé, được “đi trên đồi hoang hát trên những xác người” được mô tả người mẹ điên vì đứa con “chết hai lần thịt xương nát tan”.
Nếu ông sống ở miền Bắc ông đã bị cấm sáng tác những bài hát như thế hoặc nếu âm thầm sáng tác ông sẽ viết như sau:
“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm nô lệ giặc Tây
Bảy mươi năm Cộng Sản đọa đày
Gia tài của mẹ, để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt Buồn”
Bị đô hộ bởi một nước Tàu tự coi mình là bá chủ ở phương Bắc, bị một trăm năm Pháp thuộc ,một ít thời gian không bị ngoại bang đô hộ chúng tôi không có minh quân như Minh Trị Thiên Hoàng ở nước bạn. Huống gì thay vào đó chúng tôi bị cái xui là một trong những nước hiếm họi bị thống trị bởi một chế độ bị coi là quái vật của thế kỷ.
Tại sao người Việt tham vặt ?
Vì họ đã từng đói kinh khủng.Trong cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ chống Pháp người dân miền Bắc chúng tôi đã đói đến độ mất cả tình người. Vì một ký đường, một cái lốp xe đạp, vài lạng thịt người ta tố cáo nhau, chơi xấu nhau dù trước đó họ là người trí thức.
Cho nên ăn cắp là chuyện bình thường.
Tôi cũng xin nhắc cho bạn , năm 1945 hàng triệu người Việt miền Bắc đã chết đói vì một lý do có liên quan đến người Nhật các bạn đấy. Xin bạn tìm hiều phần này trong lịch sử quân Phiệt Nhật ở Việt Nam.
Tất nhiên người Việt vẫn nhớ câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm” nhưng “thượng bất chính , hạ tắc loạn”.
Khi chấm dứt chiến tranh, người Việt biết họ phải tự cứu đói mình chứ không ai khác. Kẻ có quyền hành tranh dành nhau rừng vàng biển bac, kẻ nghèo xúm lại hôi của những xe chở hàng bị lật nhào .
Thật là nhục nhã, thật là đau lòng.
Bạn bảo rằng ở nước bạn người dân giử gìn vệ sinh công cộng rất tốt. Còn ở Việt Nam cái gì dơ bẩn đem đổ ra đường.
Đúng vậy! Nhưng Tự Do , Dân Chủ đã ăn vào máu của các bạn để các bạn ý thức rõ đây là đất nước của mình.
Còn chúng tôi? Chúng tôi chưa thấy nước Việt thực sự là của mình.
Ngày trước nước Việt là của Vua , có khi nước Việt thuộc Tàu, rồi nước Việt thuộc Pháp, rồi nước Việt là của Đảng Cộng Sản.
Ruộng của cha ông để lại đã từng trở thành của của hợp tác xã, rồi ruộng là của nhà nước chỉ cho dân mượn trong một thời gian nhất định. Đất là của nhà nước nếu bị quy hoạch người dân phải lìa bỏ ngôi nhà bao năm yêu dấu của mình để ra đi.
Cái gì không phải là của mình thì người dân không cảm thấy cần phải gìn giữ.
Nhưng sự mất mát đau lòng nhất trên đất nước chúng tôi là mất văn hóa và không còn nhuệ khí.
Biết làm sao được khi chúng tôi được dạy để trở thành công cụ chứ không được dạy để làm người.
Tiếc thay bản chất thông minh còn sót lại đã cho chúng tôi nhận ra chúng tôi đang bị dối gạt. Nhất là trong những giờ học về lịch sử, văn chương.
Lớp trẻ chúng tôi đã mất niềm tin và tìm vui trong những trò rẻ tiền trên TV, trên đường phố.
Nhớ năm nào nước của bạn cất công đem hoa anh đào qua Hà Nội cho người Hà Nội chúng tôi thưởng ngoạn . Và thanh niên Hà Nội đã nhào vô chụp giựt , bẻ nát cả hoa lẫn cành , chà đạp lên chính một nơi gọi là “ngàn năm Thăng Long văn hiến”.
Nhục thật bạn ạ. Nhưng lớp trẻ chúng tôi hầu như đang lạc lối, thiếu người dẫn đường thật sự chân thành thương yêu chúng tôi, thương yêu đất nước ngàn năm tang thương , đau khổ.
Thật buồn khi hàng ngày đọc trên báo bạn thấy giới trẻ nước tôi hầu như chỉ biết chạy theo một tương lai hạnh phúc dựa trên sắc đẹp và hàng hiệu. Họ không biết rằng nước Hàn có những hot girls, hot boys mà họ say mê còn là một quốc gia cực kỳ kỷ luật trong học hành, lao động.
Bạn nói đúng. Ngay cả bố mẹ chúng tôi thay vì nói với chúng tôi “con hãy chọn nghề nào làm cuộc sống con hạnh phúc nhất” thì họ chỉ muốn chúng tôi làm những công việc , ngồi vào những cái ghế có thể thu lợi tối đa dù là bất chính.
Chính cha mẹ đã chi tiền để con mình được làm tiếp viên hàng không, nhân viên hải quan, công an giao thông… với hy vọng tiền thu được dù bất minh sẽ nhiều hơn bội phần.
Một số người trẻ đã quên rằng bên cạnh các ca sĩ cặp với đại gia có nhà trăm tỉ, đi xe mười tỉ còn có bà mẹ cột hai con cùng nhảy sông tự tử vì nghèo đói. Mới đây mẹ 44 tuổi và con 24 tuổi cùng nhảy cầu tự tử vì không có tiền đóng viện phí cho con. Và ngày càng có nhiều bà mẹ tự sát vì cùng quẩn sau khi đất nước thái bình gần 40 năm.
Bạn ơi. Một ngày nào chúng tôi thực sự có tự do, dân chủ chúng ta sẽ sòng phẳng nói chuyện cùng nhau. Còn bây giờ thì :
“trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Dù sao cũng biết ơn bạn đã dám nói ra những sự thật dù có mất lòng.
Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà lâu nay tôi không biết tỏ cùng ai.
Thân ái.
Tiểu My 


Bình luận về hai bức thư của sinh viên Nhật và Tiểu My

Nguyễn Đình Cống

Vừa qua trang Bauxite đăng bức thư của một bạn sinh viên Nhật “VIỆT NAM- NHÀ GIÀU VÀ NHỮNG ĐỨA CON CHƯA NGOAN” và thư hồi âm của bạn Tiểu My “LÀ MỘT NGƯỜI VIỆT-KHÓ LẮM! THẬT VẬY!”. Tôi xin có vài lời bình luận.
Bạn sinh viên Nhật chỉ ra một số nhận thức và việc làm đáng chê trách của chúng ta như : 1. Cho là rừng vàng biển bạc không bao giờ cạn nên khai thác bừa bãi; 2. Ích kỷ, chỉ lo bản thân mình, làm ô nhiễm đất đai, xả rác ra nơi công cộng; 3. Không biết xếp hàng; 4.Chửi hay hơn hát, đứng thẳng người để chửi đổng,cúi rạp trước quyền lực bất công; 5.Tìm cơ hội mánh mung, lừa lọc; 6. Một thế hệ trẻ không có niềm tin. Cuối cùng đưa ra lời than “vì sao nên nỗi”.
Bạn Tiểu My viết thư hồi đáp, nêu một số ý : 1- Việt nam có nhiều thứ để xây dựng đất nước nhưng thiếu tự do dân chủ; 2-Lịch sử VN là của một dân tộc buồn mà gần đây là 70 năm bị cộng sản đọa đày; 3- Tham vặt vì quá đói, quá thiếu trong chiến tranh; 5- Thượng bất chính, hạ tắc loạn; 6-Ruộng đất bị quốc hữu hóa, dân chưa thấy đất nước là của mình mà là của Đảng Cộng sản; 7-Tuổi trẻ được dạy để trở thành công cụ chứ không thành người sáng tạo; 8- Giới trẻ đang lạc lối.
Cám ơn hai bạn trẻ đã dũng cảm viết ra những nhận xét, những ý nghĩ nhằm thức tỉnh một số đông người Việt. Tuy vậy những điều các bạn kể ra chỉ mới là một phần  của sự thật.
Nếu xem VN như một cơ thể thì thấy nó vẫn đang hoạt động bình thường, vẫn ăn, ngủ, làm việc, học tập, họp hành, lễ hội, thăm viếng v.v., mỗi lĩnh vực đều có thành tích. Nhưng cơ thể đó đang mắc một số bệnh tật. Những thứ mà bạn sinh viên Nhậtnêu ra chỉ là một vài bệnh ghẻ lở ngoài da, dễ thấy, chỉ gây ra sự ngứa ngáy khó chịu mà chưa đến mức ảnh hưởng lớn đến tính mạng. Những loại bệnh như vậy còn có thể kể ra rất nhiều: nạn gây ra nhiều dân oan, nạn thành tích dỏm, hàng lậu, hàng giả, hàng nhái, mất vệ sinh và nhiễm độc thực phẩm, vượt đèn đỏ, chen lấn làm tắc đường kéo dài, nạn trộm chó, nạn cướp giật và nhiều nạn khác. Phải kể ra những bệnh trầm kha từ trong đầu, trong ngực, trong bụng có tác dụng nguy hiểm cho sinh mệnh. Đó là sự độc quyền toàn trị dẫn đến nạn tham nhũng tràn lan, nạn mua bán quan chức, nạn dối trá trong mọi lĩnh vực, nạn đàn áp sự tự do tư tưởng và thông tin, nạn nhân dân mất lòng tin vào chính quyền. Những tệ nạn như vậy không những ảnh hưởng xấu đến phát triển kinh tế, văn hóa mà còn phá hoại đạo đức một cách trầm trọng, làm cho sự tụt lùi của VN so với các nước càng ngày càng xa.
Bạn Tiểu My  nhìn thấy sự thiếu tự do dân chủ, thấy 70 năm cộng sản đọa đày, thấy thượng bất chính hạ tắc loạn, thấy ruộng đất bị quốc hữu hóa, thấy được đào tạo thành công cụ, thấy giới trẻ bị lạc lối. Bạn đã có cái nhìn tương đối sâu hơn, rộng hơn, có đề cập đến một số bệnh nhạy cảm từ trong tim óc như sự đọa đày của cộng sản, như thiếu tự do dân chủ, nhưng vẫn chưa đủ tầm bao quát. Để trả lời câu than “vì sao nên nỗi” không những của bạn sinh viên Nhật mà là của hàng chục triệu người dân Việt, Nhà nước cần chỉ đạo Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội tiến hành nghiên cứu, phân tích tình hình, truy tìm cho đến nguyên nhân gốc gác. Trong bài “Nguyên nhân gốc của nhiều tệ nạn” tôi mạo muội đưa ra nhận định “Nguyên nhân gốc nhiều tệ nạn của xã hội VN hiện nay là do sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa những tật xấu trong nền văn hóa dân tộc và những độc hại của Chủ nghĩa Mac-Lênin”. Không có sự kết hợp đó thì cũng có thể có tệ nạn nhưng không thể phổ biến và trầm trọng như hiện nay. Để tạo thành xã hội cần có 2 lực lượng: nhân dân và lãnh đạo. Một bên có thói xấu mà bên kia không hùa theo thì có thể kiềm chế lẫn nhau. Còn khi một bên có thói xấu lại được bên kia hùa theo, cổ vũ, ca ngợi hoặc sợ không dám đụng vào thì thói xấu ngày càng phát triển.
Bảy mươi năm vừa qua dân tộc VN tự hào đã có nhiều chiến thắng vẻ vang nhưng chưa ai tổng kết là sự chiến thắng ấy phải trả bằng giá nào? Và các dân tộc khác, nguyên cũng là bị thực dân cai trị như Ấn độ, Malayxia, Singapo, Inđônêxia, Philippin, Xrilanca, Niudilân, không có các chiến thắng như vậy thì họ sống và xây dựng đất nước như thế nào? Chúng ta cho rằng dân tộc ta khôn ngoan hơn người, đã chọn đúng con đường vinh quang theo chủ thuyết cộng sản, không ngờ đã chọn nhầm đường. Biết chọn nhầm nhưng những người lãnh đạo không muốn sửa vì con đường đó mang lại đặc quyền đặc lợi cho họ. Đúng là cảnh “Nhất thất túc thành thiên cổ hận. Tái hồi đầu thị bách niên chung thân”.
Cám ơn hai bạn trẻ đã có những bức thư để tôi viết mấy lời bình luận này.
N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN


Vì sao Thủ tướng xử lý TBT Báo Người Cao Tuổi vào lúc này?

Vì sao Thủ tướng xử lý TBT Báo Người Cao Tuổi vào lúc này?


image002.jpg
Báo Người Cao Tuổi số ra ngày 10/2/2015
 File photo
Trong những ngày giáp Tết Ất Mùi, việc khởi tố hình sự đối với ông Kim Quốc Hoa - TBT Báo Người Cao tuổi với tội danh vi phạm điều 258 Bộ Luật Hình sự được dư luận đánh giá là tiếng sét giữa mùa Đông. Đây là một tin gây chấn động dư luận, tin tức hot nhất về chai nước ngọt có Ruồi của Tân Hòa Phát cũng phải nhường chỗ cho tin này một cách nhanh chóng.
Kinh nghiệm cho thấy, đối với các sự kiện quan trọng như bắt giam hay khởi tố các nhà báo, bloggers theo điều 258 của Bộ Luật Hình sự thì chính quyền thường tiến hành vào ngày cuối tuần để hạn chế phản ứng của dư luận và báo chí. Tuy vậy việc gấp rút công bố thông báo Kết luận thanh tra, thu hồi tên miền, rút giấy phép và kể cả khởi tố hình sự đối với ông Kim Quốc Hoa - TBT Báo Người Cao tuổi trong vòng chỉ có một ngày lại được tiến hành vào ngày thứ Hai đầu tuần. Điều đó cho thấy vụ việc này trong mắt của phe Chính phủ là việc hết sức bình thường, chứ hoàn toàn không nghiêm trọng như dư luận đồn đoán. Đây là một sự tính toán hoàn toàn có chủ ý.
Báo Người Cao Tuổi chống tham nhũng ...
Báo chí được coi là cơ quan quyền lực thứ 4, có giá trị rất to lớn trong việc giám sát và điều chỉnh quyền lực nhà nước, đặc biệt là vấn đề chống tham nhũng. Ở Việt nam lâu nay, Báo Người Cao Tuổi vẫn được tiếng là một tờ báo đi đầu trong việc chống tham nhũng và đã không ít các vị tai to mặt lớn đã ngã ngựa bởi các bài viết của tòa báo này. Như những trường hợp ĐBQH Đặng Thị Hoàng Yến bị bãi miễn quyền ĐBQH trước đây hay vụ việc biệt thự và nhà đất của cựu Ủy viên TW Trần Văn Truyền là những ví dụ.
TBT Báo Người Cao tuổi Kim Quốc Hoa đã từng quản lý 6 cơ quan báo chí, và ở bất kỳ tờ báo nào do ông quản lý thì TBT Kim Quốc Hoa cũng dấn thân chống tiêu cực tham nhũng. Điều đó cho thấy ông Kim Quốc Hoa có niềm đam mê đối với công cuộc chống tham nhũng nói chung, song một phần cũng vì ông biết chủ đề chống tham nhũng, thông qua các bài điều tra khá kỹ lưỡng về các vụ việc tiêu cực hay tham nhũng có sức lôi cuốn bạn đọc rất cao. Đó là một trong những bí quyết để nâng cao doanh số bán báo. Cho dù việc làm này đã gây cho ông Kim Quốc Hoa biết bao thù oán, mà đa phần là oán thù với các quan chức tai to mặt lớn, bản thân ông đã từng nhiều lần bị nhắn tin khủng bố dọa giết liên tục. Song những hành động ấy đã không làm cho ông chùn bước.
... nhưng chỉ một phía
Hai năm nay, báo Người Cao Tuổi bỗng nổi lên với hàng loạt bài điều tra tham nhũng, sai phạm của nhiều quan chức gây chấn động dư luận. Từ vụ việc biệt thự và nhà đất của cựu Ủy viên TW Trần Văn Truyền đã bị xử lý, tiếp đến là khối tài sản của phó Tổng thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh hay về ông Hoàng Thái Dương, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Thanh tra Chính phủ... Đặc biệt, là báo Người Cao Tuổi luôn luôn các bài viết đề cập đến các vấn đề nóng bỏng mà dư luận xã hội đang hết sức quan tâm. Ví dụ như liên tục "đánh" các tướng công an các tỉnh Bến Tre, Hải phòng, Bình Dương, Sóc trăng, Long an... đó là những người mà hầu hết đều được phong tướng trong nhiệm kỳ này.
Theo Kết luận thanh tra đột xuất báo Người Cao Tuổi số 17/TB-BTTTT, ngày 09/02 thì Báo Người Cao Tuổi đã đăng một số bài viết có dấu hiệu lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền lợi ích hợp pháp của các tổ chức công dân, như các bài viết: "Chống tham nhũng khi trao "vũ khí" cho bọn biến chất " đăng ngày 03/5/2013; "Bàn về "Thị trường sao và vạch"đăng ngày 01/4/2013; "Sự thật về "Công tử" Hà Thành ra Trường Sa" đăng ngày 09/7/2014; "Huyện Văn Giang quyết định thực hiện cưỡng chế trái luật'nói về vụ cưỡng chế theo lệnh của quan chức huyện hôm 23/4 năm đó liên quan đến công trình Ecopark, đăng ngày 25/04/2012. Và gần đây nhất là bài "Lại chuyện lạ Lâm Đồng - Khi con quan là con nghiện" v.v...
Đáng chú ý là trong mảng chống tham nhũng của báo Người Cao Tuổi, nếu tinh ý người ta dễ dàng để ý thấy cái đích chống tham nhũng của ông Kim Quốc Hoa nhằm tới là các đối tượng thuộc cơ quan Hành pháp của người đứng đầu Chính phủ là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Mà hoàn toàn không đề cập tới những vụ việc tham nhũng, nhiều khi nhức nhối hơn của các quan chức, các đại gia sân sau của cơ quan Đảng. Điều đó cho thấy đứng đằng sau TBT Kim Quốc Hoa và Báo Người Cao tuổi chắc chắn là một người thuộc phe của Đảng.
Ai chống lưng?
Cho dù ở Việt Nam nhà nước nắm độc quyền tuyệt đối về thông tin, tuy vậy hiện tượng truyền thông nhà nước bị chia năm sẻ bảy thuộc sở hữu của các phe này hay nhóm lợi ích kia là chuyện hết sức phổ biến. Và đứng sau mỗi cơ quan truyền thông ấy đều có một ông kễnh hay một phe nhóm trong Đảng hoàn toàn thao túng, đổi lại các tòa báo hay các cơ quan truyền thông đó phải có trách nhiệm phụng sự cho ông chủ của mình trong mọi chuyện. Kể cả việc tranh giành quyền lực. Đó cũng chính là lý do lý giải vì sao lại có một tờ báo như Báo Người Cao Tuổi đã dám đánh bất kể ai nếu như họ muốn và qua bao thăng trầm nhưng cuối cùng họ vẫn tồn tại.
Ít người biết rằng, vào năm 1990 dưới thời Bí thư Thành ủy Phạm Thế Duyệt, ông Kim Quốc Hoa đã từng làm TBT tờ báo Tuổi trẻ Thủ Đô của Thành Đoàn Hà Nội. Và không chỉ thế, cũng theo báo Tiền phong cho biết: "Năm 2008, khi nhận chức Tổng biên tập báo Người Cao tuổi, ông Kim Quốc Hoa được nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu mời đến nhà riêng tâm sự: bây giờ khoảng 80% vụ kiện liên quan đến đất đai, nhiều nơi dân bị thu hồi đất trắng trợn, đền bù với giá một mét vuông chỉ bằng một bát phở. 70% dân số nước ta là nông dân, đó là một nỗi đau. 
Báo Người Cao tuổi phải quán triệt nội dung này. Từ đó, ông Kim Quốc Hoa chỉ đạo PV đi sâu đề tài về sai phạm đất đai. Báo Người Cao tuổi đã đăng hơn 1.200 vụ việc liên quan đến đất đai, vạch trần những quyết định thu hồi đất trái pháp luật, đền bù rẻ mạt, cưỡng chế vô lối... 1.200 vụ việc đều đảm bảo thông tin chính xác, khiến cho không ít cán bộ trung, cao cấp bị kỷ luật, một số vụ khởi tố...".
Điều này cho thấy, lâu nay TBT Kim Quốc Hoa là chỗ thân thiết, anh em một nhà với các Ban bên Đảng và đặc biệt là Thành ủy Hà nội vốn là chốn xưa, nơi cũ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Vì thế chuyện Báo Người Cao tuổi chịu sự chỉ đạo trực tiếp của một phe trong nội bộ Đảng CSVN cũng là điều dễ hiểu. Hay nói rõ hơn, đó là phe Đảng hay phe thân Trung quốc, với các khuôn mặt giáo điều, bảo thủ như Lê Khả Phiêu, Nguyễn Phú Trọng và đặc biệt không thể không nhắc đến người đồng hương Thanh hóa Phạm Quang Nghị. Trong đó Báo Người Cao tuổi của TBT Kim Quốc Hoa có nhiệm vụ châm ngòi nổ để Ban Nội chính Trung ương nhập cuộc trong các cuộc thanh tra chống tham nhũng.
Cuộc chiến quyền lực
Gần đây các thông tin về cuộc đấu đá quyền lực giữa các phe nhóm trong nội bộ Đảng CSVN, mà chủ yếu là giữa phe của Đảng với người đứng đầu là Tổng BT Nguyễn Phú Trọng và một bên là phe Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Vào lúc dư âm của Hội nghị TW10, với sự thất bại thê thảm của phe Đảng, với bằng chứng người đứng đầu là Tổng BT Nguyễn Phú Trọng xếp hạng thứ 8/20 và ứng viên chức TBT Đảng CSVN Khóa XII Phạm Quang Nghị đứng thứ 19/20 trong cuộc lấy phiếu tín nhiệm của Bộ Chính trị và Ban Bí thư. Thì đây là lúc thuận lợi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra tay.
Việc khởi tố hình sự đối với ông Kim Quốc Hoa - TBT Báo Người Cao tuổi vi phạm điều 258, về tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân được dư luận cho rằng đó là hành động thô bạo của Chính phủ nhằm bịt miệng báo chí, là thách thức đối với công tác chống tham nhũng v.v... Thậm chí có người thì cho rằng đây là tiếng sét giữa mùa Đông trong những ngày cận Tết. Song nếu bạn đọc bài viết khá nhanh, nhạy của tác giả Bút Bi với tiêu đề "Tránh cho nó lành" của báo Tuổi trẻ online đăng lúc 09:08 ngày thứ Hai 09/02/2015, tức là chỉ vài phút sau khi Bộ TT & TT tổ chức họp báo thì sẽ thấy rõ nguồn cơn cũng như nguyên nhân sâu xa của vụ việc này. Đó là chuyện Trâu bò đánh nhau, và TBT Báo Người Cao tuổi Kim Quốc Hoa cũng chỉ là nạn nhân của cuộc chiến quyền lực mà thôi.
Đây là nguyên văn của bài viết:
Tránh cho nó lành
09/02/2015 09:08 GMT+7
TT - Ngày xửa ngày xưa, người ta vẫn bảo rằng trâu và bò húc nhau ruồi muỗi chết là có ý nói rằng hai con vật lớn đánh nhau thì cái đám nhỏ bị oan mạng.
Đó là cách hiểu của con người, chứ sự thật chuyện trâu bò húc nhau mang ý nghĩa khác. Số là ruồi muỗi vốn ưa đeo bám lên mình trâu bò.
Bực mình với đám ruồi muỗi gây phiền nhiễu này, trâu bò thường nhấm nháy nhau, một hai ba lao vào nhau và nghĩ rằng đó là cách tiêu diệt ruồi muỗi hiệu quả.
Thật sự, với những chú ruồi muỗi già nua, bay chậm thì thân xác dẹp lép như con tép sau những cú thúc thỏa hiệp đó của trâu bò.
Nhưng dần dà, trâu bò thấy rằng cách diệt ruồi muỗi như thế là không hiệu quả, chỉ giết được vài con già nua, trong khi đầu của cả hai thì sưng vếu.
Và cả hai đã tìm ra cách, đó là không húc đầu nữa. Thay vào đó, hai con đứng sát cánh với nhau, kẻ tung người hứng, con này dùng đuôi đập lên mình con kia. Ôi thôi, kể từ ấy ruồi muỗi chết vô số kể.
Ruồi muỗi chết nhiều đến độ chúng cũng phải họp lại với nhau và bàn mưu tính kế phản pháo lại trâu bò.
Nhưng rồi kết thúc hội nghị mà vẫn không tìm được kế nào vi diệu, nên ruồi muỗi đành thống nhất: Từ nay nên tránh trâu bò cho nó lành! - BÚT BI
Kết:
Việc từ tháng 11/2014-tháng 2/2015 Bộ TT & TT tiến hành thanh tra đột xuất báo Người Cao Tuổi và cuối cùng đã đưa ra các kết luận cũng như các biện pháp xử lý đối với TBT Kim Quốc Hoa và Báo Người Cao tuổi là một sự tính toán kỹ càng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đây cũng là biện pháp dập tắt ngòi nổ được cho là nhằm "gây rối" phe Chính phủ, giữa lúc phe Đảng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang lâm vào tình cảnh thất thế. Nhất là vào thời điểm hết sức quan trọng, trước Đại hội Đảng lần thứ XII sự tồn tại của Báo Người Cao tuổi và TBT Kim Quốc Hoa với vai trò chống tham nhũng là một điều rất nguy hiểm đối với Thủ tướng Dũng và phe cánh của ông ta. Nếu Thủ tướng thực hiện trót lọt phi vụ dập tắt tiếng của cái loa Báo Người Cao tuổi mà người đứng đầu là TBT Kim Quốc Hoa, thì đây là một tổn thất rất lớn của phe Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Tuy vậy, Báo Người Cao tuổi và TBT Kim Quốc Hoa được sự chống lưng của phe Đảng thì không dễ Thủ tướng sẽ nuốt trôi. Cứ nhìn tình thế ngày hôm nay, một ngày sau có quyết định khởi tố, khi mà Báo Người Cao tuổi và TBT Kim Quốc Hoa vẫn chống trả Bộ TT & TT một cách quyết liệt, không khoan nhượng. Và cộng với việc Hội Người Cao tuổi vẫn chưa xem xét việc cách chức ông Kim Quốc Hoa thì cho thấy, cuộc chiến này khó mà có có hồi kết.
Dẫu thế nào thì Hội Người Cao tuổi và Báo Người Cao tuổi vẫn mãi sẽ tồn tại, song Báo Người Cao tuổi mà thiếu TBT Kim Quốc Hoa thì cũng chỉ như 800 tờ báo khác. Tức là họ sẽ mãi an phận thủ thường và để "Tránh cho nó lành" mà thôi.
Ngày 10 tháng 02 năm 2015
© Kami
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Không ngăn cản bất cứ ai về Việt Nam?

Không ngăn cản bất cứ ai về Việt Nam?

Mặc Lâm - RFA
2015-02-13
vml021315 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
nguyen-hung-quoc
GS. Nguyễn Hưng Quốc, Australia
Courtesy of vi-wikipedia.com


Thứ trưởng Vũ Hồng Nam trong cuộc họp báo mang tên “Xuân Quê Hương” vào ngày 30 tháng 1 chào đón kiều bào đã nói rằng theo Nghị quyết 36 của Bộ chính trị thì đại đoàn kết dân tộc là mục tiêu cao cả, cuối cùng của toàn dân tộc Việt Nam.
Ông Thứ trưởng còn nói đối với người Việt Nam ở nước ngoài thì Bộ Ngoại giao có chính sách hàn gắn, đoàn kết dân tộc với những người còn có ý kiến khác, còn có những hoạt động chống đối, lời nói xâm hại lợi ích quốc gia, dân tộc. Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài đã tiếp cận những kiều bào còn định kiến, cử các đoàn chuyên viên gặp gỡ, trao đổi với đại diện kiều bào ở các nước, có những chính sách cởi mở hơn nữa để vận động họ trở về...
Đối chiếu với tuyên bố này, thực tế có những bức tranh hoàn toàn khác đang gây ẩn ức từ việc công an cửa khẩu nhận được chỉ thị cấm hàng trăm người nhập cảnh mỗi năm theo danh sách mà họ gọi là thành phần chống đối. Trong các thành phần chống đối ấy công an không loại trừ các trí thức, chuyên gia, hay những người làm từ thiện mà hoạt động của họ hoàn toàn không có một sự chống đối nguy hiểm nào.
Trường hợp thứ nhất là chuyên gia an ninh mạng Hoàng Ngọc Diêu, anh bị nhà nước cấm cửa không cho vào Việt Nam mặc dù được mời tham dự một hội thảo chuyên đề về an ninh mạng vào cái tết năm 2012, anh Hoàng Ngọc Diêu cho biết thêm chi tiết như sau:
"Khoảng tháng 1 đầu năm 2012 tôi được mời về Việt Nam do một nhóm chuyên bảo mật an toàn thông tin của Việt Nam mời về dự cuộc hội thảo được gọi là “Tetcon” (Viết tắt của Tết Conference, do được tổ chức vào ngày gần Tết) mình nhận được giấy mời đàng hoàng, được đài thọ mọi thứ, coi như cái event đó nó được Ủy ban nhân dân thành phố chấp thuận đầy đủ hết rồi. 
Ngày hôm đó mình chỉ lên máy bay, về tới nơi thì hải quan của phi trường Tân sơn nhất họ giữ lại, họ lôi vô trong phòng nói chuyện trên trời dưới đất họ tìm cách trì hoãn thời gian. Lúc đó mình chưa có hiểu rõ là mình không được vô Việt Nam mình chỉ nghĩ họ muốn biết mình về Việt Nam làm gì thôi không ngờ họ kéo dài ba bốn tiếng đồng hồ cuối cùng họ nói: thôi bây giờ anh ra máy bay, họ tống cổ lên chuyến bay kế tiếp bay ngược lại Úc!" 
hoang-ngoc-dieu
Ông Hoàng Ngọc Diêu - Ảnh từ goctroikhac.wordpress.com

Trường hợp thứ hai là Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc giảng dạy tại đại học Victoria thành phố Melbourne nước Úc. Giáo sư bị công an cửa khẩu từ chối không cho nhập cảnh hai lần, lần đầu tiên vào năm 2005 khi ông dẫn 14 sinh viên người Úc về Việt Nam để làm một cuộc du khảo vì các sinh viên này đã theo học tiếng Việt ở Úc và cuộc đi này nhằm góp phần mở mang kiến thức văn hóa Việt Nam cho các bạn sinh viên. Trong khi tất cả các sinh viên không có vấn đề gì thì chính bản thân người dẫn đầu lại bị chặn và không cho phép vào Việt Nam. Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc bị buộc phải lên máy bay quay về Úc ngay sau đó.
Ba năm sau vào năm 2009 Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc được mời thuyết trình trong một hội thảo quốc tế về vấn đề giảng dạy ngôn ngữ do trường đại học Hà Nội và một trường đại học tại Úc đồng tổ chức. Ông được mời, được Việt Nam cấp Visa nhưng khi tới phi trường Nội Bài ở Hà Nội thì lại không được phép nhập cảnh.
Trở về Úc, Giáo sư hỏi đại sứ Việt Nam tại Úc và Bộ Ngoại giao Việt Nam tại sao lại có chuyện như vậy thì Bộ Ngoại giao không trả lời chỉ có đại sứ Việt Nam tại Úc trả lời là họ không biết.
Trường hợp thứ ba là của cô MiVan Lovstrom, vào tháng 10 năm 2011 cô cũng bị cấm nhập cảnh khi cùng hai người bạn Na Uy đi với cô vào Việt Nam mang quà tặng cho trẻ khuyết tật. Chỉ mình cô bị cấm vào và phải quay về Thái Lan mà không một lời giải thích. MiVan cho biết:
"Lúc đó thì họ nói là tạm thời MiVan không được nhập cảnh, MiVan có hỏi lý do thì không được trả lời lý do như thế nào. Sau đó MiVan hỏi nữa thì tòa đại sứ Việt Nam ở Thái Lan nói là chắc MiVan đi tới những vùng nhạy cảm họ cũng nói rằng ở Việt Nam muốn làm từ thiện thì phải qua Mặt trận tổ quốc hay Đoàn thanh niên.
MiVan cảm thấy nó không hợp lý vì vẫn không có câu trả lời thỏa đáng và lúc hỏi khi nào mới trở vào được thì vẫn không có câu trả lời rõ ràng. MiVan cảm thấy chuyện của mình làm là mang một chút nguồn vui tới những người kém may mắn hơn vì vậy MiVan mong được sự thông cảm đối với việc của mình."
Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc là một nhà phê bình lý luận văn học có tiếng ở hải ngoại. Ông là một trí thức hiếm hoi ở nước ngoài dấn thân lặn lội trong việc nghiên cứu văn học Việt Nam nhưng bắt đầu từ hai chuyến cấm nhập cảnh đó người theo dõi thấy chủ đề và cách viết của ông thay đổi một cách rõ ràng. Ông không viết về văn học nữa mà tập trung các bài phân tích chế độ cộng sản Việt Nam một cách sắc sảo mà trước đó ông chưa bao giờ làm. Khi được hỏi có phải sự thay đổi lớn lao này phát sinh từ hai chuyến về Việt Nam hay không ông nói:
"Tôi nghĩ là có anh ạ. Thật ra không phải tôi không quan tâm đến chính trị thế nhưng từ lúc vượt biên, lúc cầm bút vào cuối năm 1985 cho đến khoảng năm 2008 thì hầu như hoàn toàn tôi không viết về chính trị mà chỉ viết về văn học thôi. Không phải vì mình không băn khoăn, không suy nghĩ về chính trị nhưng có hai lý do: Lý do thứ nhất tôi muốn tập trung vào lĩnh vực văn học thôi vì tôi nghĩ đó là sở trường của mình, thứ hai, chuyện chính trị tôi nghĩ có thể có nhiều người khác có khả năng hơn mình họ có thể làm được và làm một cách xuất sắc hơn mình.
Thế nhưng sau khi bị trục xuất ra khỏi Việt Nam lần thứ hai thì tôi bị shock, rồi chính cái shock ấy tôi mới nghĩ rằng là mình muốn tránh né chuyện chính trị cũng không được. Ngay bản thân tôi hồi trước chỉ tập trung vào phê bình văn học, tậy trung vào nghiên cứu nhưng cuối cùng vẫn bị áp lực của chính trị buộc mình không được đặt chân vào ngay chính quê hương của mình để thăm gia đình, bạn bè cho nên thật ra mà nói tôi rất shocked."
Cò lẽ sự ẩn ức của Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc không phải từ cá nhân ông, nhưng việc cấm nhập cảnh giống như mảnh vải đen che mắt của ông bị lột bỏ để ánh sáng tri thức soi rọi vào một góc tối mà trước đó ông không để ý, giáo sư chia sẻ:
... có thể nói thế này, chính cái việc bị trục xuất ra khỏi Việt Nam nó làm như một cái cú shock về phương diện tâm lý và từ phương diện tâm lý như vậy nó thay đổi cả về phương diện nhận thức và cuối cùng tôi viết về chính trị một điều mà trước đó tôi nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ nghĩ tới
GS. Nguyễn Hưng Quốc
"Ngay cả khi mình sống ở hải ngoại mà mình còn chịu sự tác động của những quyết định độc tài độc đoán như vậy huống hồ gì những người trong nước họ hoàn toàn lệ thuộc vào các quyết định của chính phủ. Họ có thể sợ những công an trong khu vực ra đường thì sợ cảnh sát…cả đời họ sợ hãi bởi vậy cho nên tôi nghĩ nếu trong hoàn cảnh như vậy mà mình tiếp tục viết vể văn học nghệ thuật thì tự nhiên mình cảm thấy có gì nó hơi hờ hững quá, nó không phải cho nên tôi bắt đầu viết vể chính trị.
Thoạt đầu tôi định viết ít thôi, mỗi tuần viết trên blog của đài VOA thì tôi định mỗi tuần tôi viết hai bài vể văn học, một bài về ngôn ngữ học hoặc giáo dục và một bài vể chính trị nhưng mà càng đọc, theo dõi tình hình chính trị Việt Nam thì càng cảm thấy khó chịu, bức bối nó đòi viết bởi vậy dần dần về sau này thì gần như tôi viết hoàn toàn về vấn đề chính trị. Gần đây tôi có mở một trang Facebook thì ở trong đó tôi cũng viết về chính trị cho nên có thể nói thế này, chính cái việc bị trục xuất ra khỏi Việt Nam nó làm như một cái cú shock về phương diện tâm lý và từ phương diện tâm lý như vậy nó thay đổi cả về phương diện nhận thức và cuối cùng tôi viết về chính trị một điều mà trước đó tôi nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ nghĩ tới"
Trong buổi họp báo vào trước Tết, Thứ trưởng Vũ Hồng Nam khẳng định với báo chí rằng “Việt Nam có chủ trương rõ ràng, đất mẹ Việt Nam mở rộng cánh tay đón tất cả những người con trở về, không phân biệt thành phần quá khứ, miễn là không chống lại đất nước, không chống lại nhân dân. Đây là một thông điệp rõ ràng của Đảng, Nhà nước chúng ta.”
Rất tiếc thông điệp này, ít nhất theo những người bị cấm nhập cảnh vô cớ, chỉ có thể là thông điệp phát đi từ Bộ Ngoại giao, làm theo nội dung của nghị quyết 36 chứ Bộ Công an hoàn toàn không chia sẻ. Những cái nhìn quá nhạy cảm của Cục Đối ngoại thuộc Bộ Công an không phân biệt nổi đâu là sự chống đối nguy hiểm đến chế độ và đâu là các hoạt động thuần túy nghề nghiệp đã đẩy những người có tâm với đất nước trở thành đối đầu một cách kiên trì để từ đó mọi giải thích chỉ được đánh giá là tuyên truyền không hơn không kém.

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

Tuổi già cô đơn



Tuổi già cô đơn

Chu Nguyễn
Giai đoạn cao niên được so sánh với mùa đông của cuộc đời. Cách đây nhiều thập niên, khi xã hội chưa ở tình trạng thành-thị-hóa, gia đình chưa chia nhỏ thành tiểu gia đình phân tán khắp nơi như ngày nay, kinh tế còn ổn định, quan niệm đông con còn được đề cao, thì cao niên ở nhiều nước Á đông có thể được hưởng phúc bên con cháu. Ở Việt nam cũng như ở Trung hoa trước đây có nơi tứ đại đồng đường (bốn thế hệ ở chung nhau dưới một mái nhà).
Nhưng ngày nay Đông cũng như Tây, giới cao niên dần dần bị tách rời khỏi lực lượng lao động, cho dù nhiều chính quyền đã nâng tuổi về hưu lên cao, lúc đó lực bất tòng tâm, cao niên đành gác kiếm quy ẩn.
Quy ẩn ở đâu? Hoặc là vào nhà già, hay nhiều người có nhà riêng, khi con cái đã trưởng thành và rời cha mẹ, thì tổ ấm khi xưa chỉ còn thui thủi thân già. Tuổi già cô đơn là tình trạng chung. Tuổi già là gánh nặng của xã hội cũng là tình trạng phổ biến trên toàn thế giới.
Thế giới ngày nay đang phải đối phó với viễn ảnh biến đổi dân số khá bi quan khi mái tóc trắng tăng cao trong khi mái tóc xanh giảm bớt. Trong hai chục năm nữa nhân loại khó tránh tình trạng “khủng hoảng thế hệ” (generational crisis) và chắc chắn sẽ mang lại khó khăn về kinh tế và bi kịch cho cao niên.
Tại sao có hiện tượng trên? 
Lý do ở sự tiến bộ và phát triển của xã hội.
Sự tiến bộ đã giải phóng phụ nữ. Họ được giáo dục đầy đủ, có bằng cấp có địa vị nên mở rộng môi trưởng hoạt động, không còn giam mình trong nhà làm nội tướng hay là “chiếc máy đẻ” như trước 1945, như một nhà văn trong Tự lực văn đoàn (trong tác phẩm Đoạn tuyệt) đã chỉ trích. Xã hội tiến bộ cũng cho phép nữ giới chọn lựa sinh nở, có thể phá thai, dùng thuốc ngừa thai, và có nơi áp dụng chế độ kiềm chế sinh suất như Trung quốc với luật gia đình chỉ có một con. Cũng vì thế sinh suất hay tỷ số sinh đẻ (fertility rate) giảm hẳn. Hậu quả, lớp trẻ giảm trong khi lớp tuổi cha mẹ tuổi thọ tăng cao!
Các nhà dân số học, xã hội học nghiên cứu các xã hội phát triển của phương Tây đã thấy rõ thế hệ được gọi là “baby boomers”, chỉ những người ra đời sau Đệ nhị Thế chiến nghĩa là sinh khoảng 1946 tới 1965, trong tương lai sẽ khó tìm ra người săn sóc. Viễn ảnh phải sống cô đơn trong tuổi già đe dọa những bậc cao niên chỉ mới bước vào mùa thu của cuộc đời.
Có bằng chứng số con cái trong gia đình giảm hay không?
Chuyên viên dân số học tìm thấy kết quả này: Số con cái trong gia đình, nhìn chung giảm xuống rất rõ, chẳng hạn ở Canada vào năm 1971, một phụ nữ trung bình có 2,2 con thì hai mươi năm sau vào 1991 con số này còn 1,7 và gần nhất năm 2011 con số này giữ nguyên mức 1,7.
Không phải chỉ ở những quốc gia tiên tiến sinh suất mới giảm mà ở vùng Đông Á và Thái Bình Dương tỷ số này còn hạ thấp khá rõ, từ 5,6 trong năm 1971, xuống 2,6 trong năm 1991, và còn 1,8 trong năm 2011. Cụ thể là ở Nam Hàn, từ tỷ số 4,5 xuống còn 1,4 trong vòng 40 năm và Hong Kong từ 2,5 thì bốn thập niên sau còn 0,9.
Tại sao tuổi già tăng lên nhanh? 
Do xã hội tiến bộ, chế độ dinh dưỡng, thuốc men đầy đủ nên lớp cao niên tuổi thọ kéo dài. Lấy thí dụ ở Nhật Bản, xưa nay sinh suất vốn giữ ở mức thấp so với các quốc gia láng giềng. Thế mà giờ đây lớp cao niên đã chiếm một phần tư dân số!
Riêng ở Canada, hiện nay lớp 65 tuổi trở lên chiếm 15 phần trăm tổng số dân số, phần đông có nhiều con. Nhưng vào năm 2030, lứa tuổi 65 trở lên sẽ trở thành một phần tư dân số mà đa số ít con cái. Vấn đề săn sóc cao niên trở nên cam go vô cùng. Càng sống lâu càng lắm vấn đề sức khỏe. Hậu quả, không những gánh nặng kinh tế đổ vào đầu lớp trẻ mà gánh nặng săn sóc cao niên trở thành vấn nạn trong xã hội. Chỉ lo cho bệnh tâm trí của người già, Mỹ đã phải chi ra ít nhất 50 tỷ mỗi năm.
Tại sao việc săn sóc tuổi già gặp trở ngại?
Trước hết là càng ngày càng thiếu người săn sóc. Hiện giờ săn sóc con thơ và cha mẹ già là gánh nặng của các phần tử gia đình ở Mỹ cũng như ở Canada. Nhưng phần tử trẻ suy giảm thì trong tương lai sao đây?
Theo truyền thống, săn sóc người già trong gia đình là nàng dâu và con gái không xuất giá. Nhưng số phụ nữ có khuynh hướng giảm.
Ở Á đông vốn trọng nam khinh nữ, đặc biệt là ở Trung hoa, người phụ nữ hoài thai đã chọn thai nam và phá bỏ thai nữ. Ngày nay ở Trung hoa cũng như Nam Hàn số nam đông hơn số nữ hàng triệu. Phụ nữ thời đại lại không muốn giam mình trong bổn phận “gánh vác giang sơn nhà chồng” suốt đời và nếu phải làm, chỉ coi việc đó là gánh nặng không công, chứ không phải chu toàn bổn phận thiêng liêng như ngày xưa:
Nay một thân nuôi già dạy trẻ,
Nỗi quan hoài mang mẻ biết bao!
Con gái thời đại mới phải hòa nhập vào xã hội tạo dựng hạnh phúc bản thân và cho công ích. Trong khi ấy, khuynh hướng nam ngoại nữ nội, khiến phái nam được chuẩn bị vào đời và tách rời khỏi cha mẹ ngay từ tuổi 18, 19 và vì bận xây dựng sự nghiệp hay kiếm sống khó lòng chu toàn bổn phận làm con. Gần như tuổi trẻ cho dù hiếu thuận cũng chẳng có thì giờ săn sóc cha mẹ già. Về điều này, một nhận định của sử gia Hendrik Hartog của Princeton tỏ ra hữu lý: “Trong kỷ nguyên tân tiến không ai nghĩ rằng trông coi cha mẹ già là việc trọn đời của mình. Tốt nhất là chia sẻ với thời gian kiếm sống, và tệ nhất là một gánh nặng.
Người già thường đổi tính, khó chiều nên kẻ săn sóc phải được giáo dục cách nuôi người già sao cho họ cảm thấy thoải mái. Cao niên thường tật bệnh và săn sóc người tật bệnh là việc cực kỳ khó khăn và cần có kiến thức, sức khỏe và sự kiên nhẫn. 
Giới cao niên còn có nguy cơ bị chứng lú lẫn Alzheimer hoặc các dạng tâm thần khác. Theo một thống kê ở Mỹ thì số bệnh nhân Alzheimer và các chứng tâm thần khác có khả năng tăng gấp đôi trong vòng 30 năm và tác hại tới một phần ba số cao niên. 
Walter Greenleaf ở trung tâm nghiên cứu tuổi thọ của Stanford (Stanford Center on Longevity) nhìn nhận: “Chúng ta đã đạt được nhiều thành tựu với bệnh tim mạch, ung bướu nhưng chưa có kết quả đáng kể với các chứng bệnh tác hại tới khả năng suy tư.” 
Việc thuê mướn người săn sóc là một gánh nặng khó có gia đình trung lưu nào có thể cáng đáng.
Ở Canada mới có những trung tâm lo cho dịch vụ tuổi già như Care.com và mới đây có thêm một chi nhánh của đại công ty Right At Home của Mỹ mở ở Burlington, để cung cấp dịch vụ săn sóc người già ở những gia đình neo đơn nhưng giàu có. 
Dĩ nhiên đụng tới công ty là đụng tới vấn đề tài chính, tiền thuê mướn nhân viên săn sóc tính theo giờ phải từ trên 20 Gia kim trở lên, kể cả việc chuyên chở cao niên đi lại shopping hay tới các điểm hẹn khác. Tiền thù lao có khi tới 60 Gia kim nếu săn sóc thường nhật kiêm trông nom về thuốc men cho người cao niên. Tiền này đừng mong chính quyền trang trải, nên các vị mới bước vào đầu thu của cuộc đời đã phải lo chuẩn bị sẵn tài chính lúc đông sang như dành dụm, ký thác bảo hiểm. Nhu cầu săn sóc người cao tuổi và trẻ thơ càng ngày càng gia tăng, diễn ra tình trạng cầu nhiều mà cung ít nên phải lo từ trước.
Những chuyên viên săn sóc tuổi già đã được huấn luyện bài bản, ngoài việc sử dụng được phương tiện cơ bản trong sinh hoạt, còn có thể giúp người già cảm thấy thoải mái trong cuộc sống. Nhu cầu dịch vụ săn sóc người già khiến những quốc gia tân tiến hay giàu có như Canada, Nam Hàn, Saudi Arabia phải cho nhập một lực lượng lao động đáng kể từ Philippines. Phi đã cung cấp một lượng lớn nhân viên săn sóc chuyên nghiệp ra ngoại quốc. Tiền gửi về của lực lượng này đã chiếm 10 phần trăm tổng sản lượng quốc nội (GDP) của Philippines.
Các quốc gia tiên tiến đã hoạch định chính sách đối với chi phí cho tuổi già và săn sóc cao niên.
Theo chuyên viên xã hội học của Đại học Toronto là Ito Peng thì:
Nhật Bản từ 1997 đã thiết lập một chính sách đối phó với gánh nặng cao niên tăng cao. Quốc gia này đã đặt ra một khoản thuế mới khá lớn, lên tới gần 5 phần trăm lợi tức để chi trà cho việc săn sóc cao niên.
Vào năm 2008, Nam Hàn dự liệu sẽ ở tình trạng Nhật bản trong vòng 20 năm nữa, nên quyết định ra tay trước và theo gương Nhật bản. Ngân khoản này ở Nam Hàn rất khẩn thiết vì nhu cầu nhân viên săn sóc từ nước ngoài gặp sự chống đối. 
Nam Hàn đã áp dụng chính sách cấp visa đặc biệt cho người Hoa gốc Hàn nhập cảnh dù không nói được tiếng Hàn thông thạo. Hiện giờ ở Hàn đã có tới 300.000 nhân viên phần lớn là nữ giới, làm việc săn sóc cao niên và trẻ thơ.
Ở Nhật cũng thế, chính quyền cũng áp dụng với những người dân Mỹ Latinh gốc Nhật trong thập niên 1980, nhưng lực lượng lao động dù mang dòng máu nào thì ở Hàn và ở Nhật vẫn không được coi là chọn lựa tốt nhất cho xã hội mà các quốc gia này nảy sinh khuynh hướng sản xuất “robot “ để làm việc này.
Chính quyền Nhật đã khai triển kế hoạch dùng người máy để săn sóc cao niên vì thiếu nhân lực và giới hữu trách giải thích rằng vì nhân viên thường bỏ việc vì than đau lưng tối ngày phải giúp đỡ cao niên nào lên giường nào ngồi xe lăn. Sự thực công nhân bỏ việc vì việc nhiều mà lương thấp.


Vào tháng Tư 2013, Tokyo chi ra 25 triệu Mỹ kim cho 24 công ty để chế tạo phương tiện săn sóc cao niên (nursing care robot equipment.) Công ty Carmaker Toyota có dự án chế tạo phương tiện giúp các vị cao niên xê dịch, còn công ty Sekisui Hometechno.Co chế ra một dụng cụ bồn cầu di động thích hợp với tuổi già sức yếu, còn các công ty khác lại chế ra loại máy theo dõi người cao niên đi lạc. 
Một sáng chế khác có hình con hải cẩu nhỏ rất dễ thương, nó là một Paro therapeutic robot để làm vui cho người già cô đơn khi cảm thấy buồn tẻ. Tsugie Nakanishi, một vị cao niên 88 tuổi người Nhật ở một nhà già có con hải cầu máy cao 40 cm, có thể chơi trò chơi, đố vui, ca hát và khiêu vũ với các bạn già đã tâm sự: “Nó biết rõ đủ chuyện. Tôi học hỏi ở nó nhiều lắm.”
Người Nhật không phải dân tộc duy nhất trông cậy vào việc phát triển kỹ thuật để săn sóc người già. Walter Greenleaf cho rằng kỹ thuật cung cấp nền tảng vững chắc cho triển vọng lạc quan săn sóc người cao tuổi. Ông hy vọng: “Ứng dụng robots, ipad có thể gợi trong tâm trí người già những điều quan trọng (như uống thuốc), và loại xe không cần tài xế trong tương lai gần có thể giúp các vị cao niên được độc lập.” 
Trong khi nhân lực thiếu, tiền bạc thiếu và kỹ thuật cũng không giải quyết được khó khăn này. Greenleaf đề nghị cần phải có sự thay đổi về văn hóa. Ông đưa ra chương trình “ngân hàng thời gian” (time-banking plans) trong đó những vị cao niên khỏe mạnh có thể dành thời giờ giúp đỡ cao niên ốm yếu và giờ tự nguyện của họ được ghi lại như một thứ “điểm” và sau này có thể chi ra lúc cần. Lúc này Tây phương mới quay về Đông phương và hô hào con cái chia nhau trong việc săn sóc cha mẹ để giải quyết việc nuôi dưỡng song thân lúc bóng xế, chiều tà!
Chu Nguyễn / thoibao.com
(Theo Maclean’s Magazine)

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Nạn ô nhiễm ở Trung Quốc


20 bức ảnh không tưởng tượng nổi về nạn ô nhiễm ở Trung Quốc

Bắc Kinh và nhiều địa phương khác của Trung Quốc đang phải hứng chịu tình trạng ô nhiễm ngày càng lan rộng.

20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-1
1. Một em bé đang cố gắng bơi trong đám rong ô nhiễm ở Thanh Đảo, Sơn Đông.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-2
2. Công nhân đang làm việc cống nuớc thải ô nhiễm ở Thượng Hàng, Phúc Kiến.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-3
3. Một khu đầy rác thải trôi nổi ở tỉnh Quảng Đông.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-4
4. Một người phụ nữ đang thu gom túi nhựa trên con sông bị ô nhiễm nặn.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-5
5. Khói ô nhiễm từ một nhà máy ở Vũ Thiên, cách Bắc Kinh 100km về phía Đông
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-6
6. Công nhân đang cô gắng thu gom rác trên sông
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-7
7. Cá chết ở trên sông ở Vũ Hán.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-8
8. Một nguời đàn ông đi qua ống xả nuớc ô nhiễm ra sông Trường Giang.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-9


20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-10
10. Một con sông bị ô nhiễm nặng ở Gia Hưng, Chiết Giang.

20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-11
11. Em bé đang nhảy qua một bãi rác ở một làng của Gia Hưng.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-12
12. Một nhà báo đang lấy mẫu nước thử từ dòng sông bị ô nhiễm ở sông Kiếm Hà.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-13
13. Hồng Kông mịt mù trong khói bụi.

20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-14
14. Không khí bị ô nhiễm nặng ở Bắc Kin.

20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-15
15. Nguời dân đang thu gom cá chết trên hồ ở Vũ Hán.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-16
16. Một em bé uống nước bị ô nhiễm ở tỉnh Vân Nam.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-17
17. Trẻ con bơi lội quanh rác thải ở Bình Bá.

20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-18
18. Một nguời dân đang cố gắng làm sạch dầu tràn trên sông ở Liêu Ninh.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-19
19. Hồ nước tràn ngập rong ô nhiễm ở tỉnh An Huy.
20 buc anh gay soc ve nan o nhiem o Trung Quoc-hinh-anh-20
20. Những toà nhà ở Bắc Kinh bao phủ bởi suơng mù ô nhiễm
Theo MỘT THẾ GIỚI / BORED PANDA