Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Vai trò của cố vấn Tàu trong Cải cách ruộng đất

http://nhatnguyet2014.wordpress.com - October 17, 2014

Lời dẫn: Các viên cố vấn Tàu cộng đóng vai trò quan trọng trong cuộc “Cải cách ruộng đất” (CCRĐ) ở miền Bắc, và điều này thì ai quan tâm cũng đều biết. Nhưng chúng ta không biết cụ thể họ sang VN làm gì và bàn tay của họ có dính máu người Việt hay không? Qua mô tả dưới đây của GS Trần Đức Thảo, chúng ta đã có câu trả lời: có. Các viên cố vấn Tàu có dính dáng vào sự thảm sát người Việt trong CCRĐ. Nó còn là một minh chứng cho thấy VN lúc đó lệ thuộc ghê gớm vào Tàu.
Xem thêm: Đời Xuân Diệu khi có Bác.

2b989-579251_3379895467660_1577629832_2615016_133537838_n Nhưng đoạn trích dưới đây còn nói lên một khía cạnh khác trong cuộc CCRĐ có liên quan đến Hồ chủ tịch. Từ trước đến gần đây tôi tưởng rằng HCM không có dính dáng gì đến việc giết người ân nhân của cách mạng là bà Nguyễn Thị Năm, nhưng bây giờ thì phải suy nghĩ lại. Theo GS Trần Đức Thảo thuật lại, qua viên cố vấn Tàu, thì Hồ chủ tịch biết trước và biết rất rõ rằng bà Nguyễn Thị Năm sắp bị đưa ra tử hình, nhưng ông không can thiệp. Đến khi bà bị tử hình thì chúng ta biết qua báo chí là ông cụ thản thốt nói sao lại giết phụ nữ, và ông khóc.
[… Trích "Những lời trăn trối" của Trần Đức Thảo]
Tối đến, một dân quân tới gọi đi họp khẩn để làm kiểm điểm, rút kinh nghiệm về phiên toà lúc ban ngày. […] Buổi họp kiểm điểm rút kinh nghiệm được triệu tập ở trong đình làng, dành cho đoàn viên trung ương đi phát động cải cách và các đội cải cách ở địa phương, là thành phần chủ động của phiên toà ban ngày. Tất cả đông khoảng 50 người, ngồi quanh hai chiếc đèn dầu lớn, đủ sáng cho mọi người thấy mặt nhau. Mọi người đều có mặt đăm chiêu vì đã biết cuộc họp kiểm điểm nào cũng rất căng thẳng. Thảo hỏi một người đồng chí trong đoàn trung ương ngồi cạnh:
- Còn chờ ai vậy?
– Chờ hai đồng chí cố vấn!
– Phiên toà ban ngày cũng gay go sôi nổi đấy chứ !
– Gay go, sôi nổi cái gì! Chờ lát nữa, vểnh tai lên mà nghe phê bình.
– Làm dữ thế mà còn bị phê bình sao?
– Không phải chỉ bị phê bình đâu! Lát nữa thì biết.
Hình như ai cũng biết trước điều gì nên đều tỏ ra lo ngại, im lặng chờ đợi một cách nặng nề.
Bỗng có ánh đèn pin và tiếng nói ở bên ngoài, tất cả vội vàng đứng dậy: hai đồng chí cố vấn đi vào theo sau là cán bộ thông ngôn. Tất cả vỗ tay chào, cán bộ cố vấn cũng vỗ tay theo miệng nói lớn vài câu bằng tiếng Hoa, cán bộ thông ngôn để dịch ra tiếng Việt:
- Chào tất cả các đồng chí! Cám ơn! Cám ơn! Thôi, chúng ta ngồi xuống, cùng làm việc với nhau cho đạt kết quả tốt.
Tất cả ngồi xuống và im lặng. Cán bộ chủ toạ phiên toà ngồi ngay cạnh một ngọn đèn, từ từ mở tếp da đeo sau lưng, lấy ra một xấp giấy, ghé vào ánh đèn để xem những gì đã ghi rồi ngẩng mặt lên nói mỗi lúc lớn hơn:
- Chúng ta họp ở đây để cùng nhau đánh giá phiên toà hồi trưa hôm nay. Chúng ta phải thành khẩn nhìn nhận rằng đó là một phiên toà xét xử đạt tiêu chuẩn về mọi mặt! (Giọng quát lớn): Có thể nói là chúng ta đã không thành công! Vì sao? Vì đã không quản lí được trật tự, đã để cho đồng bào nói chuyện, cười giỡn, rồi thì trẻ con la khóc, thật là vô tổ chức
Cả gian đình im lặng tuyệt đối, nên tiếng nói của cán bộ chủ toạ vang ra tới xa ở bên ngoài. Đồng chí chủ toạ kiểm điểm từng chi tiết để nhấn mạnh tính vô tổ chức:
- Dự phiên toà mà sao lại bế con nhỏ theo? Về thái độ từng thành phần tham dự, chỉ có các nhân chứng là theo dõi phiên toà, còn quần chúng thì thờ ơ, ồn ào nói chuyện riêng, bàn tán riêng, mấy cháu nhi đồng thì cười vui như đi dự liên hoan … Khi giải tán ra về thì y như tan hội diễn văn nghệ, ai cũng vui vẻ cười nói ầm ĩ … Tại sao lại để xảy ra những điều thiếu sót sai trái ấy? Đó là lỗi của chính mỗi cán bộ chỉ đạo, của mỗi đội viên cải cách chúng ta!
Sau cả tiếng đồng hồ kiểm điểm, cán bộ chủ toạ hướng về chỗ đồng ý cố vấn:
- Bây giờ kính mời đồng chí cố vấn giúp ý xây dựng cho công tác của chúng tôi!
Một cán bộ cố vấn đứng dậy, nhìn quanh mọi người ngồi dưới ánh đèn, như thể nhận diện vị trí từng người, rồi nói lớn và cán bộ thông ngôn đứng sát sau lưng cũng dịch lại thật lớn tiếng.
- Rất tiếc là phiên toà đã không thành công! Đồng chí chủ toạ đã phân tích những điểm sai sót của mỗi người. Nhưng phải tìm hiểu tại sao tất cả đều có sai sót như vậy? Lời giải thích nghiêm chỉnh là tại cái đầu của mỗi người đến hiện trường không nghĩ đây là phiên họp của toà án. Không ai hiểu rõ được mục tiêu của phiên toà. Chính bây giờ tôi hỏi từng đồng chí có mặt ở đây thì chưa chắc đã có được một lời đáp nhất trí.
Mục đích của phiên toà cải cách ruộng đất có phải là để kết án tử hình mấy tên phản động, phản cách mạng ấy không? Không! Không phải thế đâu! Vì chúng ta có thể xử tử, xử bắn mấy tên ấy dễ dàng, bất cứ lúc nào, mà ta không cần triệu tập nhân dân đông đảo đến để chứng kiến như vậy! Chúng ta họp phiên toà này chính là vì quần chúng nhân dân! Ta huy động họ tới tham dự, là để giáo dục, để dứt khoát biến quần chúng ấy thành quần chúng cách mạng.
Vụ xử tử bà Nguyễn Thị Năm
Vì thế, chúng ta phải xử sao cho quyết liệt, sao cho gây chấn động trong từng cái đầu! Ta phải xử sao cho có khí thế, để phát huy uy quyền của bạo lực cách mạng trong đầu mọi người. Ta phải chứng tỏ bạo lực cách mạng là dứt khoát, là không gì lay chuyển nổi. Chính Hồ chủ tịch đã nêu gương sáng cho chúng ta về vấn đề ấy. Các đồng chí có biết không? Tôi hỏi thật các đồng chí có mặt ở đây, có đồng chí nào biết rõ Hồ chủ tịch đã nêu gương sáng như thế nào không? Ai biết xin giơ tay!
Trong đám cán bộ họp nhau ở đấy, không có một cán bộ nào giơ tay! Cán bộ cố vấn đứng dậy, rồi giơ tay thật cao và nói:
- Rõ ràng là chúng ta chưa xử đúng mức! Chỉ vì đa số các đồng chí chưa nắm vững bài học Hồ chủ tịch đã dạy chúng ta! Một bài học quan trọng mà các đồng chí chưa biết rõ. Đấy là bài học vô cùng quan trọng của Hồ chủ tịch.
Mọi người hồi hộp chờ cán bộ cố vấn kể tiếp.
- Hồ chủ tịch đã nêu gương quyết tâm thực thi nghiêm chỉnh chính sách cải cách ruộng đất bằng một thái độ, một hành động, một lập trường vô cùng sáng tỏ: đó là việc Hồ chủ tịch vừa mới đây, đã không can thiệp vào đợt xử đầu tiên trong chương trình cải cách ruộng đất, cũng tại ngay vùng Phú Thọ này, một tên địa chủ, một nhà giàu khét tiếng. Nhà giàu này là một đại địa chủ rất có thế lực. Y thị đã nêu ra bằng chứng là có quen biết rất thân với tất cả các lãnh đạo ta, kể cả với Hồ chủ tịch.
Chúng đã chạy chọt tới chính Hồ chủ tịch để xin can thiệp, và ai cũng nghĩ sẽ có sự can thiệp này. Chính Hồ chủ tịch nói là cũng rất muốn can thiệp, “nhưng vì uỷ ban cải cách đã quyết định thì chính cụ Hồ cũng không dám can thiệp.” Và tên nhà giàu Nguyễn Thị Năm này đã bị mang ra xử bắn để làm gương. Dù y thị đã kể công lao là đã cất giấu lãnh đạo cách mạng, mà là đã quyên tặng cách mạng hàng trăm lạng vàng. Nhưng chính Hồ chủ tịch đã tuyệt đối tôn trọng toà cải cách. Đấy là một mệnh lệnh của Hồ chủ tịch! Với lập trường cương quyết như vậy thì chính sách cải cách ruộng đất sẽ thành công mĩ mãn. Hậu phương ta sẽ sạch bóng tàn dư phong kiến, thực dân, trước khi đất nước này được sạch bóng quân thù!
[Hết trích đoạn]
Đọc sách cũ: Xuân Diệu
FB nguyễn Văn Tuấn – Bất cứ ai mê thơ Xuân Diệu có lẽ đều biết bài “Vì sao” (Làm sao cắt nghĩa được tình yêu / Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều / Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt / Bằng mây nhẹ nhẹ, gió hiu hiu…). Những vần thơ bất tử. Không ngạc nhiên khi ông được xưng tụng là một thi sĩ của tình yêu. Nhưng sau này khi cách mạng vào thì ông trở thành thi sĩ của gì tôi cũng chưa biết đặt tên. Có một bài ông viết về công lao to lớn của của đảng và bác Hồ:
Hãy cảm ơn đảng cộng sản, lòng ta ơi!
Hãy cảm ơn những người dựng con người
Hãy cảm ơn Hồ chí Minh đồng chí
Đã rèn luyện một nửa già thế kỉ

Xưa lệ sa ta oán hận đất trời
Nay lệ hoà, ta lại thấy đời tươi!
Ông còn viết cả một bài dài nói về những lỡ lầm trong quá khứ và và đi đến kết luận rằng nhờ đảng và chủ tịch HCM mà ông tìm lại được con người đích thực của mình: “Trước kia tôi đã cực nhục vô cùng với chế độ cũ coi rẻ nhà thơ, thì bây giờ người thi sĩ trong tôi cảm kích vô hạn trước thái độ đại nghĩa của Đảng”.
Ông tỏ ra hối hận thật:

Chúng con dưới vực sai lầm
Đang vươn mình, được Bác cầm tay lên
(Xuân Diệu)
Ý cháu ước ao, mình được hoá lính canh
Được trực trước cửa phòng của bác
Suốt những đêm thanh
(Xuân Diệu)

Nam Mô A Di Đà Phật!

Sự thật sau những bức tượng Hồ Chí Minh ở nước ngoài

http://nhatnguyet2014.wordpress.com /November 6, 2014

Hoàng Ngọc Tuấn (DĐTK) – Sau khi đọc hai bài “Sự thật sau những bức tượng” (Phần 1) và “Sự thật sau những bức tượng” (Phần 2) trên Facebook của Hoàng Ngọc Diêu [phần tiếp bài này], trong đó tác giả đã vạch ra những chuyện lừa bịp thảm hại đàng sau bức tượng Hồ Chí Minh ở Moscow (Nga) và bức tượng Hồ Chí Minh ở thành phố Montreuil (Pháp), tôi vào internet đọc báo và tình cờ thấy bản tin “Chile tôn vinh Chủ tịch Hồ Chí Minh”  của Đài Tiếng Nói Việt Nam VOV5 (ngày 05.07.2014).
� Xem thêm:  Sự thật sau những bức tượng (3 phần)


Ảnh và ghi chú của trang cerronavia.cl (Thứ Hai 07/ 7/2014)
Embajada de Vietnam donó busto del líder revolucionario instalado en el lugar
Bản tin viết: Chile tôn vinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (VOV5) 05/7/2014
Ngày 4/7, tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành tại quận Cerro Navia ở thủ đô Santiago, Chile.
Phát biểu tại buổi lễ, Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đang có chuyến thăm làm việc tại Chile, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước tình cảm thành kính của lãnh đạo và nhân dân Chile nói chung và của quận Cerro Navia nói riêng đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam, đồng thời khẳng định việc đặt tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh tại địa phương này là sự kiện có ý nghĩa quan trọng đối với quan hệ hữu nghị, đoàn kết và hợp tác giữa hai nước…

Tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Chile. Ảnh: Quang Sơn
Tôi liền thử tìm hiểu để biết sự thật về cái việc “Chile tôn vinh Chủ tịch Hồ Chí Minh”“tình cảm thành kính của lãnh đạo và nhân dân Chile nói chung và của quận Cerro Navia nói riêng đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam” là như thế nào.
Chẳng cần tìm đâu xa, tôi vào trang web của quận Cerro Navia, thì thấy có bản tin viết về vụ này: Inauguramos nuevo Parque Ho Chi Minh. Ngay phía dưới tấm hình chụp buổi lễ khánh thành tượng, có hàng chữ: “Embajada de Vietnam donó busto del líder revolucionario instalado en el lugar”, nghĩa là “Bức tượng bán thân của nhà lãnh đạo cách mạng do Đại sứ quán Việt Nam tặng được đặt vào vị trí”.
Ngay trong đoạn đầu tiên của bản tin, điều này cũng được lặp lại rõ ràng. Sau khi ăn trưa tại “Đại sứ quán nước Việt Nam Cộng Hoà” [Tras participar en un almuerzo en la embajada de la República de Vietnam] (than ôi, bản tin của quận này còn ghi sai cả tên quốc gia Việt Nam hiện nay nữa!!!), thì ông Luis Plaza Sánchez, quận trưởng của quận Cerro Navia, cùng với một nhóm người Việt Nam đến nơi khai mạc lễ đặt bức tượng “đã được tặng bởi đại diện ngoại giao của nước Á châu ở Chile” [“el cual fue donado por la representación diplomática del país asiático en Chile”]. “Đại diện ngoại giao của nước Á châu ở Chile” tức là Đại sứ quán nước Việt Nam Cộng Hoà [la República de Vietnam] ở Chile đấy! Trời hỡi!
A ha, thì ra bức tượng bán thân này không phải do “lãnh đạo và nhân dân Chile nói chung và của quận Cerro Navia nói riêng” tự ý nặn ra vì “tình cảm thành kính đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam”, mà lại do chính do Đại sứ quán Việt Nam vác đến… tặng.
Đại diện ngoại giao của Việt Nam vác tượng đến cái quận này để tặng, thì ông quận trưởng nhận, và đặt nó vào vị trí thích hợp theo nghi thức ngoại giao, chứ không lẽ đem vứt vô sọt rác hay sao?
Cái việc ông quận trưởng Luis Plaza Sánchez nhận bức tượng do Đại sứ quán nước ngoài tặng, rồi ông đặt nó vào vị trí thích nghi theo phép ngoại giao, là một việc rất bình thường. Chẳng những bình thường, mà trong trường hợp này thì lại còn quá đơn giản và tầm thường, vì trong nghi thức đặt tượng ấy đã không có bất cứ một vị đại diện nào ở cấp quốc gia của Chile đến dự.
Vậy thì lý do gì mà Đài Tiếng Nói Việt Nam lại thổi phồng việc đó thành “Chile tôn vinh Chủ tịch Hồ Chí Minh” và đó là “tình cảm thành kính của lãnh đạo và nhân dân Chile nói chung và của quận Cerro Navia nói riêng đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam”? Ấy là chưa kể đến việc bản tin của quận Cerro Navia đã ghi sai tên nước Việt Nam hiện này thành nước Việt Nam Cộng Hoà [la República de Vietnam], chứng tỏ họ chẳng biết quái gì về cái nước đã gửi đại diện ngoại giao lò mò đến quận của họ để tặng bức tượng!
Nhưng vì sao Bộ Ngoại giao CHXHCNVN lại chọn cái quận Cerro Navia ấy để tặng tượng Hồ Chí Minh? Có lẽ vì cái quận Cerro Navia ấy là cái quận quan trọng nhất của nước Chile chăng?
Không. Cái quận Cerro Navia lại là một trong những quận “ổ chuột”nghèo đói thảm hại nhất ở Chile.
Theo bản nghiên cứu “Una experiencia en localidades de extrema pobreza urbana, Cerro Navia (Chile)” [“Một kinh nghiệm trong những địa phương ngoại ô cực kỳ nghèo đói, Cerro Navia (Chile)”] trang 55-82 trong cuốn La construcción del desarrollo local en América Latina: Análisis de experiencias [*] [Xây dựng kế hoạch phát triển địa phương ở Latin America: Phân tích những kinh nghiệm] của Programa Alianzas Estratégicas para el Desarrollo Local en América Latina [Chương Trình Liên đới Chiến lược Phát Triển Địa phương ở Latin America], thì quận Cerro Navia (có diện tích 11.1km2, và dân số 148,312 người) là quận nghèo nhất ở Chile, với số người thất nghiệp cao nhất ở Chile, số người mù chữ cao nhất ở Chile, và trung bình mỗi người dân ở đó chỉ học hết lớp 8. Nhà cửa ở đó thì vô cùng chật chội và tồi tàn, với 49.7% tổng số nhà không có bình đun nước nóng, 63.8% không có máy giặt, và 89.2% không có xe để di chuyển, vân vân…
Thì ra, có lẽ Bộ Ngoại giao CHXHCNVN đã chọn cái quận Cerro Navia ấy để tặng tượng Hồ Chí Minh vì nghĩ rằng dân ở đó nghèo đói, dốt nát, không biết gì về Việt Nam (thậm chí không biết cả tên nước Việt Nam hiện nay là gì), nên sẽ không có ai chống đối hay từ chối nhận tượng Hồ Chí Minh. Vinh dự thay!
Lò mò vác tượng Hồ Chí Minh đến tặng cho một cái quận nghèo đói, dốt nát nhất ở Chile, rồi sử dụng báo chí và truyền hình ở Việt Nam để rêu rao rằng “Chile tôn vinh Chủ tịch Hồ Chí Minh” và đó là “tình cảm thành kính của lãnh đạo và nhân dân Chile nói chung và của quận Cerro Navia nói riêng đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam”, thì lại quá sức là giỏi!
Rủi thay, đó là cái giỏi của một chế độ lưu manh. Giỏi lừa bịp nhân dân!
[*] “Una experiencia en localidades de extrema pobreza urbana, Cerro Navia (Chile)” trong cuốn La construcción del desarrollo local en América Latina: Análisis de experiencias, trang 55-82: http://www.proyectolocal.org/files/publicaciones/pdf_15.pdf
Sự thật sau những bức tượng 1
FB Hoàng Ngọc Diêu (01/11/2014) – Hôm trước có một bạn trẻ gởi cho mình một cái link có tiêu đề “Chiêm ngưỡng tượng đài Bác Hồ trên khắp hành tinh” [1] và hỏi mình xem những thông tin ấy có thật không? Đây không phải là lần đầu tiên mình nhận được những câu hỏi như vậy và lần nào mình cũng trả lời: “thật hay không thì phải tìm hiểu và chuyện này khá mất thời gian”. Mình gác lại chuyện này một bên nhưng rồi lại nhận được những câu hỏi tương tự. Bởi vậy, mình quyết định dành ít thời gian tìm hiểu dần.
Hãy thử tìm hiểu bức hình thứ nhất, ở Moscow, Russia. Một nơi đã từng là thành trì vĩ đại của khối cộng sản.
- Trước tiên, mình nhờ anh Gúc (Google) và sử dụng tiện ích Google Street View của anh ấy để xem thử cái “nơi giao nhau giữa phố Dmitri Ulianov (anh trai nhà cách mạng V. I. Lenin) và phố “Sáu mươi năm Cách mạng Tháng Mười” là ở đâu. Lại dùng anh Gúc và sử dụng tiện ích Translator và hình thành cụm “Россия, город Москва, площадь Хо Ши Мина” [2] để tìm trong Google Street View thì thấy, theo Google lần cuối cùng anh Gúc lưu bức hình này là năm 2012. Tượng đài ấy vẫn còn ở đấy, thấp thoáng sau lùm cây và ngay phía trước là một bích chương về “hữu nghị dầu khí Liên Xô – Việt Nam”.
Россия, город Москва, площадь Хо Ши Мина
Россия, город Москва, площадь Хо Ши Мина
Hữu nghị dầu khí LX - VN
Hữu nghị dầu khí LX – VN
- Tìm hiểu thêm nguồn gốc tượng đài này theo những thông tin tiếng Nga (hầu như không có thông tin tiếng Anh hay tiếng Pháp về tượng đài này) thì thấy tượng đài này được xây dựng trong những năm 80′ của thế kỷ trước và chính thức mở vào năm 1990. Tuy nhiên, trước khi xây dựng dân và sinh viên địa phương đã biểu tình phản đối vì theo họ, với chi phí của tượng đài là 1,060,090 rúp (thời 1976) thay vì dựng tượng đài của Hồ Chí Minh, mảnh đất ấy có thể xây dựng được một chung cư với 150 căn hộ [3].
- Sinh viên Nga ở Moscow thời đó còn lên tiếng phản đối vì dựng đài Hồ Chí Minh nơi đó sẽ tàn phá môi trường [4].
- Dân địa phương gọi tượng đài này là “đĩa bay” (UFO) hoặc tệ hơn nữa, họ chế giễu đó là biểu tượng “300 năm bị Mông Cổ thống trị”(скорее всего памятник 300-летнему татаро-монгольскому иго.) (đã dẫn ở [4]).
- Dưới tượng đài là câu: “На бронзовом основании высечена надпись «Нет ничего дороже независимости и свободы. Хо Ши Мин»”, dịch ra là “Không có gì hơn độc lập tự do”. (chớ chẳng phải không có gì “quý hơn”).
- Trên trang onfoot.ru, một trang danh bạ chỉ dẫn lối đi rất lớn và phổ biến ở Nga, có thông tin:
 “В 1990-х гг. московские власти хотели снести монумент, но с вьетнамской стороны было принято решение, в таком случае перенести памятник на территорию вьетнамского посольства.[5]
Đại khái, thông tin này nói:
“Trong thập niên 90, chính quyền Mạc Tư Khoa muốn dẹp bỏ tượng đài này nhưng phía Việt Nam muốn rằng nếu có dẹp bỏ thì để cho họ mang về khu vực tổng lãnh sự của họ”.
- Điều lý thú là dân “москвичи” (dân Mạc Tư Khoa) không biết mấy về tượng đài ấy nhưng nếu nhắc đến “tượng đài 300 năm Mông Cổ thống trị” thì họ biết [6].
Bình luận:
1) Rõ ràng chuyện đặt tượng đài Hồ Chí Minh ở Moscow là chuyện giữa hai chính quyền Việt Nam và Liên Xô thời đó vì dân địa phương đã biểu tình chống chuyện này chớ chẳng phải do họ “yêu mến Hồ Chí Minh” và “mong muốn làm như thế.”
2) Sau khi tượng đài được dựng lên, dân địa phương cũng chẳng hề tôn trọng, ngược lại họ chế giễu đó là “đĩa bay” và tệ hại hơn nữa, chính vì hình ảnh một người dân Việt Nam quỳ trước cái “đĩa bay” ấy mà họ chế nhạo rằng đó là biểu tượng của “300 năm bị Mông Cổ thống trị”. Đây là cách nhìn khinh thường. Đó là chưa kể biểu tượng “đĩa bay” ám chỉ cho một thứ “bên ngoài”, một thứ lạ lẫm và không được tiếp nhận.
3) Chính quyền Mạc Tư Khoa đã từng muốn dẹp bỏ tượng đài này nhưng vì lý do “không có lợi cho hợp tác Nga – Việt” cho nên họ tạm dừng lại. Quan trọng nhất là họ chẳng tôn trọng tượng đài này cho nên muốn dẹp bỏ và chưa dẹp là vì chuyện làm ăn chớ chẳng phải vì tôn trọng Hồ Chí Minh.
4) Trước tượng đài Hồ Chí Minh này, họ đặt ngay một bích chương nói về “hữu nghị dầu khí Việt – Xô”. Hoá ra giữa Việt và Xô chỉ có thứ hữu nghị “dầu khí”, còn chuyện tượng đài chỉ là chuyện chính trị giữa hai phía trong khi nhân dân Mạc Tư Khoa chẳng mấy quan tâm mà có biết về tượng đài ấy thì phần lớn là giễu cợt.
Thử hỏi, một tượng đài như vậy ở ngay trong lòng một đất nước đã từng là thành trì cộng sản của thế giới mà bị xem như vậy thì cái gọi là “chiêm ngưỡng  tượng đài Bác Hồ trên khắp hành tinh” (bằng tiếng Việt) nhằm mục đích gì?
Chú thích:
[1] Đây là một trong nhiều link tương tự: http://citinews.net/xa-hoi/chiem-nguong-tuong-dai-bac-ho-tren-khap-hanh-tinh-EAF4QTQ/
[2] “Россия, город Москва, площадь Хо Ши Мина”: “Nga, Mạc Tư Khoa, khu vực Hồ Chí Minh”
[3] http://tonkosti.ru/%D0%9F%D0%B0%D0%BC%D1%8F%D1%82%D0%BD%D0%B8%D0%BA_%D0%A5%D0%BE_%D0%A8%D0%B8_%D0%9C%D0%B8%D0%BD%D1%83_%D0%B2_%D0%9C%D0%BE%D1%81%D0%BA%D0%B2%D0%B5
[4] http://artemspec.livejournal.com/291116.html
[5] http://onfoot.ru/sights/monuments/268.html
[6] http://bg.ru/blogs/posts/6284/
Sự thật sau những bức tượng 2
FB Hoàng Ngọc Diêu (02/11/2014) – Tiếp theo, tôi thử tìm hiểu quốc gia tiếp theo là Pháp.
Cũng theo thông tin từ trang có tiêu đề “Chiêm ngưỡng tượng đài Bác Hồ trên khắp hành tinh” [1], một bức ảnh khác cho biết:
Tại Pháp, ngày 19/5/2005, chính quyền thành phố Montreuil đã dựng tượng bán thân Chủ tịch Hồ Chí Minh trong “Không gian Hồ Chí Minh” tại Bảo tàng Lịch sử của thành phố.

Historical Museum in Montreuil city
- Cũng như lần trước, tôi mượn anh Gúc để tìm thử thông tin và với Street View của anh Gúc, tôi lần dò đến tận “bảo tàng lịch sử của thành phố Montreuil và dùng công cụ này “đi dạo” trong khuôn viên của “bảo tàng lịch sử” này nhưng không hề thấy có cái “tượng đài” nào. Có thể anh Gúc đã không dạo và chụp hết hình.

Không thấy anh Gúc chụp hình “tượng đài” nào trong khuôn viên của “bảo tàng lịch sử Montreuil”
- Bắt tay vào tìm kiếm thêm thông tin cái gọi là “chính quyền thành phố Montreuil đã dựng tượng bán thân Chủ tịch Hồ Chí Minh”, chỉ cần dùng từ khoá “Montreuil buste du Ho Chi Minh” là anh Gúc cho vô số kết quả. Một trong những kết quả đầu tiên là trang của đại sứ quán CHXHCNVN tại Pháp [2], vào trang ấy, dòng đầu tiên đập vào mắt tôi:
“Chaque année, devant ce buste de Ho Chi Minh offert par le Gouvernement vietnamien en 2005, la ville de Montreuil assure ainsi le people vietnamien de son amitié.”
.
Tạm dịch: cứ mỗi năm, trước tượng bán thân do chính phủ Việt Nam tặng cho thành phố Montreuil vào năm 2005 để gìn giữ tình hữu nghị.”

Thông tin từ trang nhà của đại sứ quán CHXHCNVN
- Bán tín, bán nghi (mặc dù trang chính thức của đại sứ quán CHXHCNVN không thể nào đăng tin sai lạc), tôi tiếp tục tìm thêm thông tin thì lộ ra một chủ đề có tên “Le buste d’Ho Chi Minh toujours en question dans un parc de Montreuil” (bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh ở Montreuil vẫn là câu hỏi) [3]. Trong đó có một người tên là Dominique Voynet đặt câu hỏi với bà Sophie Deffarge, nguyên là thư ký của thành phố Montreuil. Bà ta trả lời:
“Le Gouvernement vietnamien a offert cette statue à la Ville de Montreuil en 2005, à l’occasion du 115ème anniversaire de la naissance de Hô Chi Minh, buste qui comporte effectivement une inscription reprenant une citation conforme au texte extrait de la 24ème Conférence générale de l’UNESCO en date du 20 novembre 1987. “
.
Tạm dịch: Nhà nước Việt Nam đã tặng thành phố Montreuil bức tượng vào năm 2005, để đánh dấu lần 115 nhân ngày sinh của Hồ Chí Minh, trong gói này bao gồm bức tượng bán thân, với đoạn chữ lấy từ kết quả cuộc họp lần thứ 24 ở UNESCO vào ngày 20 tháng 11 năm 1987.
Bức thư ấy còn giải thích lý do tại sao họ nhận và để yên bức tượng ấy (vì lý do cổ suý tự do chính trị) và còn cho biết rằng hội đồng thành phố đã thay đổi vào năm 2008 [4] và toà đại sứ Việt Nam đã đồng ý với chính quyền địa phương Montreuil rằng mọi nghi thức về Hồ Chí Minh sẽ chỉ được tiến hành ở tại đại sứ quán của Việt Nam.
- Tiếp tục tìm kiếm thêm thông tin liên quan thì không ngoài dự đoán, hầu hết dân Pháp chẳng những không mặn mà gì với trò này mà còn rất căng thẳng. Ví dụ, trên trang Le Salon Beige có một bài viết [5] có đoạn mở đầu:
Le 19 mai, à l’occasion du 115ème anniversaire de la naissance du dictateur, un buste en cuivre de Ho Chi Minh de 50 cm a été installé sur un socle en granit de 1,5 m de haut dans… l’Espace Ho Chi Minh jouxtant le Musée de l’Histoire Vivante de Montreuil. La plaque rivée au socle porte cette inscription:
“Le Président Ho Chi Minh 1890-1969 – Héros de la libération nationale et éminent homme de culture du Vietnam.”
.
Tạm dịch: Vào ngày 19 tháng Năm, nhân kỷ niệm 115 ngày sinh của một kẻ độc tài, một bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh với chiều cao 50cm đã được đặt trên nền hoa cương dày 1,5m trong khu vực…. Hồ Chí Minh ở bên cạnh bảo tàng Montreuil. Cái plague có dòng chữ: “Chủ tịch Hồ Chí Minh 1890 – 1969 – Anh hùng giải phóng dân tộc và danh nhân văn hoá của Việt Nam.”
- Tìm ra thêm một bài bình luận của một tác giả có tên là Claire Fleury trên trang nouvelobs.com bàn về chuyện “85% tên đường ở Montreuil mang tên những nhà cộng sản” [6], tôi mới nhận ra rằng Montreuil là cái “ổ cộng sản” suốt thời gian dưới thời Jean-Pierre Brard làm thị trưởng.
Bình Luận:
1) Rõ ràng bức tượng bán thân là “quà tặng” của nước CHXHCNVH cho thành phố Montreuil vào năm 2005, khi đảng viên cộng sản Jean-Pierre Brard vẫn còn làm thị trưởng chớ chẳng phải “dân Pháp yêu kính Hồ Chí Minh” mà dựng lên bức tượng này. Thế nhưng, những trang “Chiêm ngưỡng tượng đài Bác Hồ trên khắp hành tinh” thì lại dùng câu “chính quyền thành phố Montreuil đã dựng tượng bán thân Chủ tịch Hồ Chí Minh” và đây là trò đánh lận con đen để thiên hạ nghĩ sai, như thể chính quyền thành phố Montreuil đã “yêu kính” Hồ Chí Minh mà làm thế.
2) Tại sao chính quyền nước CHXHCNVN không tặng bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh cho Lyons, Paris và những thành phố khác của Pháp mà chỉ mỗi thành phố Montreuil bé tí tẹo? Dễ hiểu, vì chỉ có mỗi Montreuil là nơi có chính quyền địa phương khuynh tả. Nước CHXHCNVN tặng tượng Hồ Chí Minh những nơi khác mà bị từ chối thì vỡ mặt sao? Đây là trò chơi vuốt ve nhau của các “anh em vô sản toàn thế giới”. Đám cộng sản ở Pháp thì dùng HCM để bám víu cái lý tưởng “vô sản” của họ, đám cộng sản ở Việt Nam thì dùng HCM để lừa mị dân chúng ở Việt Nam.
3) Nhà nước CHXHCNVN chơi trò “tặng tượng” rồi rao rằng “nước Pháp, dân Pháp yêu mến Hồ Chí Minh” nên họ “dựng tượng Hồ Chí Minh” và lờ tịt chi tiết chính họ đã vác bức tượng ấy sang khu vực cộng sản của Pháp để mà tặng. Dân mù ngoại ngữ hoặc lười tìm hiểu thì chắc hẳn đinh ninh rằng “nước Pháp, dân Pháp yêu mến Hồ Chí Minh”. Phải không?
Chú thích:
[1] Đây là một trong nhiều link tương tự. Link này của trang chính thức của chính phủ Việt Nam: http://cn.cpv.org.vn/Modules/News_France/News_Detail_F.aspx?CN_ID=609243&CO_ID=8068
Đảng cộng sản VN bản tiếng Pháp: http://dangcongsan.vn/cpv/Modules/News_France/News_Detail_F.aspx?CN_ID=609243&CO_ID=8068
[2] http://www.ambassade-vietnam.com/index.php/acceuil/actualites/400-discours-de-monsieur-claude-reznile-
[3] http://www.chemin-de-memoire-parachutistes.org/t4606-le-buste-d-ho-chi-minh-toujours-en-question-dans-un-parc-de-montreuil-bois
[4] Năm 2008, thị trưởng thành phố Montreuil, ông Jean-Pierre Brard, một đảng viên cộng sản Pháp, đã bị rớt đài.
[5] http://lesalonbeige.blogs.com/my_weblog/2005/06/ho_chi_minh_lho.html
[6] http://tempsreel.nouvelobs.com/infos-montreuil/20111201.REG0636/montreuil-memories.html
Sự thật sau những bức tượng 4
FB Hoàng Ngọc Diêu (04/11/2014) – phần 3 do anh Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện cho bức tượng ở Chile đầu bài.
Tôi chọn Singapore, một quốc gia ở Châu Á, không phải là quốc gia cộng sản để tiếp tục tìm hiểu.
- Dựa vào nội dung trên một trang báo của tờ Tiền Phong [1]:
“Tại tiền sảnh Bảo tàng Văn minh châu Á, Singapore, tháng 10 năm 2011, bức tượng bán thân của Bác được đặt với sự chứng kiến của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và đoàn Đại biểu cấp cao Việt Nam. Trước đó, ở đây cũng đã đặt bia tưởng niệm Người.”
Tôi mang câu này hỏi 10 người thì hết 9 người hiểu rằng Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và đoàn Đại biểu cao cấp Việt Nam đến chứng kiến buổi lễ ra mắt tượng bán thân của Hồ Chí Minh do Singapore thực hiện.
- Một trang khác, trang chính thức của đại sứ Việt Nam tại Singapore [2] có dẫn tin:
“Trong chuyến thăm, Chủ tịch nước đã dự lễ khánh thành tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Bảo tàng Văn minh Châu Á – một biểu tượng của mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước.”
Tôi tiếp tục mang câu này hỏi 10 người khác thì hết 9 người hiểu rằng, bảo tàng Văn Minh Châu Á của Singapore đã tạo tượng và tổ chức lễ rồi mời chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến dự buổi lễ này nhân dịp ông sang thăm Singapore.
- Một trang khác, trang VOV (Đài Tiếng Nói Việt Nam) [3] thì đăng tải:
“Với tình cảm mến yêu Việt Nam và tôn vinh một trong những nhân vật vĩ đại nước ngoài từng đặt chân tới Singapore, nhân kỷ niệm 118 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Ủy ban Di sản Quốc gia Singapore đã đặt tấm bia tưởng niệm Người trong khuôn viên bảo tàng.”
Câu này tôi không hỏi nữa vì quá hiển nhiên. Chẳng ai đọc mà không hiểu rằng Ủy ban Di sản Quốc gia Singapore đã vì “tình cảm mến yêu Việt Nam và tôn vinh một trong những nhân vật vĩ đại nước ngoài [tức là Hồ Chí Minh])” cho nên họ đã làm như thế.
- Tìm kiếm thông tin trên trang nhà của National Heritage Board của Singapore [4] hoàn toàn không có cái gì là “Ho Chi Minh” hết. Thất vọng, tôi chuyển sang trang National Archive của Singapore [5] và lục lọi một hồi, tôi lôi ra được một thông tin về “Ho Chi Minh marker press release” [6], trong đó nó có khá đầy đủ thông tin tôi cần tìm.
a. Ngày 28 tháng Chín năm 2011, chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã “cắt băng khánh thành” bức tượng Hồ Chí Minh tại Bảo Tàng Văn Hoá Xanh Singapore.
b. Bức tượng ấy do viện bảo tàng Hồ Chí Minh ở Hà Nội “đặt hàng” điêu khắc gia Trần Văn Lắm thực hiện.

Trang 3 của “press release” do NHB của Singapore công bố.
c. Đây là sự nỗ lực của đại sứ Việt Nam tại Singapore làm việc với NHB (National Heritage Board của Singapore) để thực hiện việc đã diễn ra năm 2008 với chương trình “Friends to our shore” của Singapore.
d. Chương trình “Friends to our shore” của Singapore là chương trình cho phép những người nước ngoài (không phải là cư dân Singapore) được quyền tiến cử một nhân vật nào đó được kính trọng ở quê hương họ và đã từng đến Singapore.
e. Ngày 20 tháng Năm, năm 2008, phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm mới “trình làng” một “bảng hiệu” có tên Hồ Chí Minh cho NHB để tham gia chương trình “Friends to our shore” của Singapore.

Trang 5 của “press release” do NHB của Singapore công bố.
Bình luận:
1) Rõ ràng là phía Việt Nam tự trình làng bảng hiệu có tên Hồ Chí Minh năm 2008 chớ phía Singapore không hề tự dựng bảng hiệu Hồ Chí Minh.
2) Rõ ràng phía Việt Nam tự tạc tượng rồi mang đến Singapore để “ra mắt” chớ chẳng phải phía Singapore tự tạc tượng Hồ Chí Minh.
3) Rõ ràng chương trình “Friends to our shore” của Singapore là chương trình không giới hạn và cũng chẳng cố tôn vinh một cá nhân riêng lẻ nào cả. Trong tài liệu press release của NHB của Singapore, trong 9 trang họ nhắc đến chữ “diplomatic” đến 8 lần và đây rõ ràng là trò chơi “ngoại giao” chớ chẳng phải là chuyện tôn vinh hay tôn thờ một cá nhân nào cả.
4) Những ai rành Anh ngữ, đọc tờ press release của NHB của Singapore thì sẽ thấy nội dụng ấy hết sức bình thường như nội dung của hàng vạn cuộc triển lãm khác. Mục đích của Singapore là gì? Nội dung của thông tin “press release” ghi rõ:
“Highlighting the significant role that Singapore has played in regional as well as world history, this series aims to increase Singaporeans’ understanding of our history and how we are intricately linked to the region. It is part of NHB’s ongoing efforts toforge closer heritage collaborations with our regional and international neighbours.”
.
Tạm dịch: “Làm nổi bật vai trò quan trọng mà Singapore đã đóng góp trong khu vực cũng như trong lịch sử thế giới, loạt triển lãm này nhằm mục đích nâng cao hiểu biết của người Singapore về lịch sử của chúng tôi và bằng cách nào chúng tôi kết nối mật thiết đến khu vực. Đây là một phần của nỗ lực của NHB nhằm hình thành sự hợp tác chặt chẽ hơn với các nước láng giềng trong khu vực và quốc tế.”
Nguồn tham khảo:

[1] http://www.tienphong.vn/xa-hoi/tuong-dai-bac-khap-nam-chau-627704.tpo
[2] http://www.vnembassy-singapore.gov.vn/vi/nr070521165956/ns140520222818
[3] http://vov.vn/binh-luan/viet-nam-singapore-cung-buoc-vao-ky-nguyen-moi-187244.vov
[4] http://www.nhb.gov.sg
[5] http://www.nas.gov.sg/nas/
[6] http://www.nas.gov.sg/archivesonline/data/pdfdoc/20111005004/press_release_-_ho_chi_minh_marker_(embargoed_till_28_sep)_final.pdf

CHUYÊN GIA DO THÁI GIÚP VIỆT NAM XÂY NÔNG TRẠI NUÔI BÒ SỮA

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An

Đàn bò được tắm táp, sấy khô, chải lông óng mượt và hàng ngày được nghe tiếng nhạc cổ điển du dương của Beethoven, Mozart…
Mấy năm nay, đã dăm bảy lần qua lại đường mòn Hồ Chi Minh, tôi đều vô cùng ấn tượng với quang cảnh đoạn qua huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An). Tôi có cảm giác như đi qua vùng cao nguyên của Mỹ.
Những cánh đồng cỏ, ngô, cao lương, hướng dương… bát ngát mênh mông đến nỗi xe chạy mãi không hết.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Từ quốc lộ, nhìn xuống thung lũng, và những triền đồi hút tầm mắt, tôi ngạc nhiên khi thấy nhiều “tháp Eiffel” đổ chổng ngửa giữa nền xanh thẫm của cánh đồng. Tôi lái xe rẽ xuống sườn đồi và kinh ngạc nhận ra, đó là những cánh tay tưới tự động khổng lồ, trông như vật ngoài hành tinh.
Xe chạy mãi, xuyên qua cánh đồng cỏ, đồng ngô, cánh đồng hướng dương bát ngát… nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng người. Hình ảnh vắng vẻ rất khác ở những cánh đồng Bắc Bộ, nơi “chồng cày, vợ kéo, con trâu đi bừa”.
“Hai năm nữa, khi dự án thành công, hãy giết tôi”
Đang không biết hỏi ai, thì gặp một người đàn ông dáng nhỏ nhắn, mau miệng. Anh giới thiệu là Hoàng Văn Tạo, vốn là giám đốc của cái nông trường rộng tới 2.000 héc-ta, bao năm làm ăn… thua lỗ.
Anh Tạo kể rằng, nông trường 19-5 vốn nằm trên mảnh đất, mà các cụ có câu “Nam Đắk Lắk, Bắc Phủ Quỳ”, ý nói là đất rất tốt, toàn đất đỏ bazan rất dày, vốn do núi lửa hàng trăm triệu năm trước tạo thành.
Thế nhưng, nông trường đã trồng đủ các loại cây, nhưng rốt cục, đều thất bại. Cam Vinh trồng ở Nghĩa Đàn đã tạo nên thương hiệu cộm cán, nhưng rồi, giống cam quen đất, cứ suy thoái dần, cho đến ngày chết lụi, chua loét. Nông trường nhiều chỗ bỏ hoang.
Hồi anh Tạo quyết tâm đề xuất với lãnh đạo tỉnh chuyển đất nông trường cho trang trại bò sữa TH true MILK, nhằm biến nông trường thành những trang trại kiểu Mỹ, người dân vốn được nông trường giao đất đã viết “tâm thư” rải như truyền đơn dọa giết, ném xác anh xuống sông Sào.
Và, trước cả ngàn hộ dân, vốn gắn bó với anh như người nhà, anh tuyên bố: “Bà con có thể giết tôi, nhưng tôi chỉ xin hai điều: Một là, hai năm nữa khi dự án thành công hãy giết tôi . Hai là, sau khi giết, đừng ném xác tôi xuống sông Sào, mà hãy để gia đình đưa tôi về quê Yên Thành mai táng”.
Tôi hỏi anh Tạo: “Thế tình hình sau đó thế nào hả anh?”. Anh Tạo chỉ tay về hướng những cánh đồng mênh mông, bảo: “Chỉ mấy năm thôi, cái nông trường hoang hóa này đã biến thành trang trại hiện đại nhất thế giới.
Thay vì hàng ngàn công nhân làm việc, mà vẫn lỗ, vẫn không đủ ăn, thì bây giờ chỉ cần vài chục người làm việc, cùng hệ thống máy móc tự động, đã cho hiệu quả rất cao.
Nói ra thì khó tin, nhưng mỗi héc-ta cỏ, ngô, cũng cho doanh thu từ 500 triệu đến 1,5 tỷ đồng mỗi năm đấy nhà báo ạ. Chuyện này đúng là trong mơ, chứ không phải ngoài đời thực nữa”.
Tôi lại hỏi: “Thế công nhân nông trường và nhân dân mất đất thì sống ra sao?”. Anh Tạo bảo: “Thì họ vẫn được dành ra một khoảnh đất rộng để ở, lại có tiền đền bù mua chỗ khác rộng hơn, xây nhà khang trang hơn và thành công nhân nuôi bò, làm sữa, đâu phải vất vả nắng mưa nữa chứ”.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Anh Đinh Bá Hùng, công nhân điều khiển cánh tay tưới
Đi sâu vào cánh đồng rộng vài trăm héc-ta có cánh tay tưới khổng lồ, tôi gặp một cán bộ trẻ, giới thiệu là Đinh Bá Hùng, nhân viên vận hành cánh tay tưới.
Anh Hùng bảo: “Trước đây, để tưới cho vài chục ngàn héc-ta ngô, cỏ, cao lương, cần tới cả ngàn người làm việc, nhưng ở đây chỉ cần mỗi mình em thôi.
Mà em ở đây, hay ngồi Hà Nội uống cafe với anh, thậm chí ở bên Mỹ, chỉ cần có điện thoại kết nối Internet, em vẫn vận hành được cả hệ thống máy móc tưới chuẩn mực cho hàng ngàn héc-ta cao lương, ngô, cỏ mombasa…của trang trại”.
Điều anh Hùng nói là sự thực hiện hữu trước mắt, mà tôi ngỡ như trong phim viễn tưởng.
Mỗi cánh tay tưới có chiều dài tới 500m, gồm nhiều đoạn khớp nối. Mỗi đoạn khớp có hai bánh xe, to như bánh xe ô tô tải, cùng một mô tơ vận hành và hệ thống vi tính truyền dữ liệu.
Hệ thống vi tính sẽ tính toán độ ẩm và tiến hành phun nước. Thậm chí, nếu bánh xe gặp vật cản, cánh tay sẽ co lại, hoặc nâng lên và vòi phun từ cánh tay bên cạnh sẽ điều hướng nước về phía cánh tay bị liệt để tưới giúp.

Chuyện lạ về những con bò
 sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Đồng cỏ nguyên liệu cho bò
Với cánh tay dài 500m, quay một vòng 360 độ, sẽ tưới được cả triệu mét vuông, tương đương với 100 héc-ta đồng ruộng, thay thế cho cả trăm người làm việc đổ mồ hôi trong cái nắng chang chang xứ Nghệ.
Anh Hoàng Văn Tạo càng khiến tôi kinh ngạc hơn, khi bảo rằng, toàn bộ trang trại rộng cả chục ngàn héc-ta ở Nghĩa Đàn, đều được vận hành bằng máy móc, trồng theo phương pháp sạch, an toàn tuyệt đối của đất nước Israel , không phải để nuôi người, mà là để… nuôi bò.
Nói rồi, anh Tạo rủ tôi vào trang trại bò sữa TH true MILK, cách đó không xa. Anh dẫn tôi vào gặp chuyên gia dinh dưỡng người nước ngoài, để tìm hiểu về giống bò sướng như hoàng đế, ở đất nước còn nghèo này.
“Hoàng hậu” ăn 850 tấn thức ăn/ ngày
Ngôi nhà nhỏ, khá khiêm tốn, nằm ngay cạnh những tòa ngang dãy dọc là trung tâm chỉ huy, giám sát việc chế biến thức ăn. Chuyên gia dinh dưỡng Hanan Saggi, người Israel , là chuyên gia hàng đầu thế giới về thức ăn cho bò, khá gần gũi, hay chuyện.
Hanan Saggi đã ở Việt Nam được 4 năm. Hồi 26 tuổi, ông đã là giám đốc một trung tâm thức ăn cho bò ở Israel, nên đến nay, đã có mấy chục năm kinh nghiệm.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Hanan Saggi giới thiệu hệ thống sản xuất thức ăn tự động
Cách đây 4 năm, Hanan Saggi đang quản lý nhà máy chế biến thức ăn cho bò sữa ở Thái Lan, thì nghe nói ở Việt Nam có một dự án nuôi bò sữa và người Việt Nam có khát vọng biến nó thành dự án hàng đầu thế giới.
Mặc dù khi đó, chưa biết Việt Nam nằm ở đâu trên bản đồ thế giới, nhưng Hanan Saggi đã tình nguyện là người mở đường.
Đến Nghĩa Đàn, Hanan Saggi vẫn không hết kinh ngạc, thậm chí có chút sợ hãi, bởi ông chưa bao giờ vận hành một trang trại lớn như vậy, hàng mấy chục ngàn héc-ta, với vài chục ngàn con bò sữa và tương lai là hàng trăm ngàn con.
Mặc dù ở Israel, Thái Lan, chỉ có những trang trại nhỏ, chỉ bằng một phần nhỏ trang trại TH, nhưng Hanan Saggi vẫn rất tự tin, bởi ông có quá nhiều kinh nghiệm quản lý, chế biến thức ăn cho bò. Ngoài ra, đất đai Việt Nam màu mỡ hơn Israel cả trăm lần, nên không có lý gì mà không thành công.
Hanan Saggi mời tôi vào phòng điều khiển tự động. Thật ngạc nhiên khi việc chế biến thức ăn cho bò cũng… tự động. Thật khác xa so với kiểu chăm trâu, bò ở Việt Nam, là chỉ cần thả chúng ra đồng cho tự kiếm ăn, hoặc nhốt chúng vào chuồng, rồi tống cho bó cỏ, bó rơm, như hàng ngàn năm qua.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Những đống thức ăn ủ chua to như quả núi
Có tới 12 loại khẩu phần thức ăn cho bò, được máy tính tự động phối trộn. Bò mới sinh, bò đang trưởng thành, bò đang cho sữa, rồi mỗi mùa… là một khẩu phần ăn khác nhau. Có 3 loại thức ăn chính, gồm nhóm thô xanh (cao lương, ngô, rơm, ngọn mía, cỏ mombosa, cỏ alfalfa nhập khẩu…), tinh bột và khoáng chất.
Các loại thức ăn này sẽ được máy móc thu gom từ cánh đồng, đưa vào xưởng và được nghiền, cắt tại chỗ. Máy xúc sẽ đổ các loại thức ăn vào máy trộn khổng lồ.
Những chiếc máy trộn cũng là một chiếc máy tính khổng lồ, tính toán chính xác gần như tuyệt đối hàm lượng các loại. Chỉ khi các thông số về hàm lượng nguyên liệu đầu vào chính xác nó mới vận hành, còn không chính xác, nó báo về trung tâm và chỉ rõ nguyên nhân, tìm ra người làm sai quy trình.
Chuyên gia Hanan Saggi dẫn tôi vào hệ thống xưởng chế biến thức ăn. Có lẽ, dù trí tưởng tượng phong phú nhất, tôi cũng không thể mường tượng ra cảnh chăm sóc bò lại cầu kỳ như vậy.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Hanan nếm cả thức ăn của bò
Cả một chuỗi hệ thống máy móc chế biến, để thức ăn được dồn về khu vực phối trộn, ủ chua. Có rất nhiều “căn buồng” khổng lồ, rộng cả ngàn mét vuông, chứa đống thức ăn to như quả núi. Những “quả núi” thức ăn được ủ kín bằng tấm bạt khổng lồ, che mưa, nhưng hấp thụ nhiệt, để lên men cho thức ăn.
Hanan Saggi bốc một nắm thức ăn trộn mật mía, đã lên men, đưa lên mũi ngửi, thậm chí nhấm nháp một ít và gật gù ra vẻ hài lòng. Giời ạ, thức ăn cho bò mà cầu kỳ đến như thế, thì bò khác gì hoàng đế.
Hanan Saggi bảo: “Chỉ cần nắm cỏ, là con bò có thể sống được, thậm chí cho sữa, nhưng để chúng ra nhiều sữa và sữa sạch, chất lượng cao, thì thức ăn cho chúng phải được sản xuất theo đúng quy trình kỹ thuật. Thức ăn chiếm tới 70% chi phí và nó quyết định sự thành bại của dự án.
Chính vì đảm bảo và tuân thủ tuyệt đối quy trình sản xuất thức ăn và chăm sóc bò của Israel, nên ngay năm đầu tiên, đàn bò ở trang trại TH đã cho 10.000 lít sữa/năm (trung bình 30 lít sữa/ngày), gần đạt sản lượng yêu cầu.
Tôi hỏi: “Mỗi ngày đàn bò gần 45.000 con ăn hết bao nhiêu thức ăn?”, chuyên gia Hanan Saggi cung cấp một thông tin kinh ngạc hơn nữa: “Mỗi ngày chúng tôi phải cung cấp đúng 850 tấn thức ăn.
Chính vì lượng thức ăn tiêu thụ khổng lồ như thế, nên chỉ có thể áp dụng một phần mô hình phối hợp với người nông dân thôi. Nguyên liệu đầu vào, chúng tôi phải đảm bảo tự chủ 90% và phải lên kế hoạch chi tiết trước hàng năm trời.
Đó cũng là lý do tại sao chúng tôi phải xây dựng những nông trang trồng cỏ, lương thực rộng tới hàng chục ngàn héc-ta và tương lai là hàng trăm ngàn héc-ta”.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Máy trộn thức ăn tự động
Hanan Saggi cũng tiết lộ thêm rằng, chỉ riêng tiền chi cho việc mua rơm của nhân dân quanh vùng, để bổ sung vào thức ăn cho bò, cũng lên đến 20 tỷ đồng mỗi năm. Sau này, ông Lê Hồng Sơn, Chủ tịch huyện Nghĩa Đàn tiết lộ một thông tin thú vị, ấy là, riêng tiền nông dân bán rơm cho đàn bò, cũng bằng một nửa nguồn thu ngân sách của huyện!
Từ chiếc máy phối trộn thức ăn tự động, thức ăn được đưa vào những chiếc xe đặc biệt, mà cái bánh của nó, cũng phải cao gấp rưỡi người lớn. Cả Việt Nam chỉ có vài chục chiếc ở đây, phục vụ đàn bò. Thùng đựng thức ăn và buồng lái xe cũng được kết nối điện tử.
Hanan Saggi cho biết, đây là xe rải thức ăn. Chiếc xe sẽ tự động phân phối thức ăn cho đàn bò theo điều khiển của trung tâm. Nếu lái xe đi nhầm luồng, tức không đúng đối tượng phục vụ, máy tính sẽ tự động khóa vòi xả thức ăn và thông báo đến lái xe. Công nghệ hiện đại nhất thế giới, có lẽ cũng chỉ đến mức thế này mà thôi.
Chỉ ước chồng chăm mình như mình đã chăm… bò
Rời trung tâm sản xuất thức ăn thức ăn, Hanan Saggi dẫn chúng tôi đến nhà máy sản xuất nước cho bò. Tiếp đón chúng tôi, là Micheal David, kỹ sư đẹp trai như tài tử điện ảnh.
Nhà máy nước khá nhỏ, nhưng công suất lên đến 3.000 mét khối/ngày. Những chiếc máy chạy ro ro, hút nước từ đập chứa nước của sông Sào để lọc thành nước tinh khiết.
Micheal David cho biết, hồi được giao nhiệm vụ sản xuất nước sạch, anh đã đi khắp Việt Nam để tìm công nghệ. Anh đã lấy nước tinh khiết nhất, mà người Việt dùng để uống trực tiếp, đem đi phân tích, song vẫn không đạt chất lượng.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Micheal David là kỹ sư vận hành nhà máy nước
Không có cách nào khác, Micheal David buộc phải làm công việc cực chẳng đã, đó là bê nguyên hai nhà máy nước, mỗi cái trị giá cả triệu USD từ Israel sang Việt Nam .
Nhà máy nước mi ni này sử dụng công nghệ lọc nước Amiad hiện đại nhất thế giới. Nước từ nhà máy chảy ra, mọi người hứng uống trực tiếp, không cần đun sôi.
Hai nhà máy nước này có nhiệm vụ sản xuất nước để… tắm cho bò! Cứ cái tiêu chuẩn ấy mà suy ra, thì đàn bò ở trang trại TH được tắm táp bằng thứ nước sạch hơn cả nước máy dùng để ăn uống của người dân Việt Nam sống ở đô thị!
Chúng tôi lên xe, chạy theo chiếc xe khổng lồ chở thức ăn cho đàn bò. Hanan Saggi bảo, cứ đúng giờ đã định, các xe chở thức ăn phải có mặt ở chuồng bò. Thức ăn được rải cho bò phải chính xác từng phút, thậm chí là từng giây. Nếu lái xe chậm 2 phút so với quy định, sẽ bị phạt nặng, thậm chí bị đuổi việc. Đàn bò ăn sai giờ, sẽ ảnh hưởng tới sản lượng sữa.
Con đường nhựa nhấp nhô trên những triền đồi, dẫn chúng tôi đến những khu chuồng trại khổng lồ, nằm dưới những thung lũng mướt mát cỏ voi, mía mật.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Máy rải thức ăn tự động cho bò
Xe dừng ở Trại bò sữa số 3 của Cụm trại số 1. Trại bò sữa số 3 có 15 chuồng, với khoảng gần 6.000 con bò sữa. Mỗi chuồng có đúng 500 con.
Một chị công nhân chăm bò bảo: “Ngày trước, thấy một trại có 501 con, vị chuyên gia Israel đã nhất nhất yêu cầu phải dắt một con ra ngoài. Chưa có trại mới, con bò phải đứng ngoài trời phơi nắng, phơi mưa, nhìn thương rớt nước mắt.
Em nghĩ, trại rộng cả chục ngàn mét vuông, có thêm một con hay chục con nữa cũng không chật chội gì, nhưng người nước ngoài là vậy, họ cứ đúng nguyên tắc mà làm. Làm việc với họ, ngoài kiến thức chuyên môn, còn học được tính nguyên tắc tuyệt đối”.
Điều thú vị nữa, là từ những chiếc loa hiện đại trên các cột sắt, phát ra tiếng nhạc cổ điển réo rắt, du dương. Những bản nhạc của Beethoven, Mozart khiến đàn bò có vẻ hưng phấn, thân thể đu đưa theo tiếng nhạc.
Anh Lưu Hoài Nam – Trại trưởng trại bò số 3 bảo: “Các chuyên gia Israel đã nghiên cứu kỹ và phát hiện ra rằng, nếu được nghe một số bản nhạc cổ điển của các nhà soạn nhạc nổi tiếng thế giới, bò sẽ cho sữa nhiều hơn vài phần trăm”.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Những nàng bò ở TH được chăm sóc như bà hoàng
Bò sữa của trang trại TH được nhập khẩu từ những quốc gia có ngành công nghiệp sản xuất sữa lớn nhất thế giới như Úc, NewZealand, Mỹ… và đều có phả hệ rõ ràng. Và để chúng cho sữa, thì bò cái phải mang bầu và sinh đẻ quanh năm. Vì thế, tinh trùng cũng phải nhập khẩu từ giống bò cao sản.
Bọn bò sữa ở các trại được công nhân và máy móc chăm sóc chả khác gì thượng đế. Chúng được tắm táp sạch sẽ, được sấy khô, được chải lông óng mượt. Điều đặc biệt, công nhân chăm sóc bò phải ân cần, chu đáo, không được làm chúng hoảng sợ, thậm chí không được cáu gắt, mắng mỏ chúng.
Chị Lê Thị Đàn, công nhân trại bò nói vui: “Bọn em vẫn nói đùa với nhau rằng, nhìn cảnh chăm sóc đàn bò mà thấy… tủi thân. Chỉ ước được một ngày chồng chăm bẵm mình như mình chăm bò mà thôi”.
Hệ thống chuồng trại lúc nào cũng phải đảm bảo sạch bóng, không được có mùi hôi thối của phân. Hệ thống điều chỉnh nhiệt độ cũng là tự động, làm mát vào mùa hè, ấm vào mùa đông.
Cũng theo anh Lưu Hoài Nam , mỗi con bò được gắn một con chíp ở chân để nhận dạng, đồng thời kiểm soát các hoạt động hàng ngày. Con chíp này sẽ phát hiện ra bệnh, đặc biệt là bệnh viêm tuyến vú, bệnh thường gặp ở bò, có sức lây lan rộng và nhanh. Con chíp sẽ thông báo đến máy tính và lập tức cách ly bò bệnh khỏi đàn.

Chuyện lạ về những con bò sướng như nữ hoàng ở Nghệ An
Việc chăm bẵm bò cầu kỳ, đúng tiêu chuẩn kỹ thuật, sẽ cho ra nguồn sữa tốt
Các con chíp truyền dữ liệu liên tục về trung tâm quản lý. Hệ thống quản lý điện tử tự động sẽ cập nhật, tổng hợp, phân tích và giúp các chuyên gia đưa ra chiến lược chăn nuôi, phỏng đoán trước sản lượng sữa của bò, kế hoạch luân chuyển và kế hoạch dinh dưỡng lâu dài cho từng con bò.
Những chú bò mà thường ngày tôi chỉ nhìn thấy trên tivi, rất ngộ nghĩnh, rất biết vâng lời, khi rồng rắn đi vào hệ thống vắt sữa tự động, sau khi được tắm mát, sấy khô, lau sạch. Tiếng nhạc khiến chúng đung đưa cơ thể, tiếng máy vắt sữa chạy ro ro, hút 30-40 lít sữa từ bầu vú bò cái bơm vào hệ thống ống lạnh để chuyển ngay đến nhà máy.
Người Việt được dùng sản phẩm sữa sạch, nguyên chất tuyệt đối – đó là mong ước của người đàn bà quyền lực và bí ẩn Thái Hương, bà chủ của Ngân hàng Bắc Á và Dự án bò sữa TH true MILK.
Tổng diện tích dự án trang trại bò sữa TH ở Nghệ An là 37.000 ha. Tổng số lượng bò là 45 ngàn con (2014), tăng lên 137 nghìn con vào năm 2017, cung cấp khoảng 50% nguồn nguyên liệu sữa tươi của cả nước. Đến năm 2020 dự kiến đạt 203 ngàn con.
Hiện, trang trại bò sữa, trang trại nguyên liệu của TH, có quy mô lớn nhất và hiện đại nhất Đông Nam Á. Trang trại TH là điển hình và mẫu mực về việc áp dụng công nghệ tự động vào sản xuất nông nghiệp, chế biến thực phẩm .

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh


LS Lê Công Định: Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh 














Lê Công Định
 - Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?” Tôi cau mày, đáp: “Dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu cũng đáng bậc cha chú của anh mà! Nếu mình đi đến vùng Nghệ An, em nói đây là quê hương của thằng Hồ, anh sẽ cảm thấy thế nào?” Anh ấy chống chế: “Xin lỗi, thói quen thôi mà!” Từ đấy anh ấy xem tôi là “phản động” (!). Tôi hãnh diện về tiếng “phản động” đó, vì nhớ đến lời giáo huấn đạo làm người của cha mẹ tôi.

Ba tôi, một người tham gia phong trào cộng sản, vẫn luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Ông thường nhận định với tôi rằng dân tộc này sẽ tốt đẹp hơn nhiều, thậm chí có thể sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu, nếu cụ Diệm lèo lái con thuyền đất nước đến được bờ bến mà cụ tâm niệm và tranh đấu cả một đời. Khi tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì sao ông chưa bao giờ bày tỏ sự tôn trọng tối thiểu đối với bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào, ba tôi lắc đầu trả lời: “Ba chọn lầm đường!” Và ông luôn căn dặn tôi: “Thế hệ của con không được quyền lạc lối như ba.”

Mỗi sáng mùng một Tết hàng năm lúc tôi còn là học sinh tiểu học và trung học, sau khi sang chúc Tết ông nội về, ba mẹ thường đưa anh em chúng tôi đến nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi viếng mộ dượng sáu tôi là ký giả Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, Chủ bút nhật báo Đông Phương ở Sài Gòn trước 1975. Bao giờ cũng vậy, trước khi đến mộ dượng tôi, ba tôi luôn dừng lại thắp hương, còn mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài. Anh em chúng tôi phải đứng chấp tay, cúi đầu. Điều đó đã trở thành thông lệ của gia đình tôi ngày xưa.

Năm 1998, sang Pháp học, tôi đọc một quyển sách về Tổng thống Ngô Đình Diệm và biết rằng sau khi nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị giải tỏa năm 1985, hài cốt của ba vị cùng với ông Ngô Đình Cẩn được thân nhân chuyển về nghĩa trang Lái Thiêu. Tết năm 1999, nhân dịp trở về Việt Nam dự chương trình Orientation dành cho sinh viên nhận học bổng Fulbright du học Hoa Kỳ, tôi chở ba tôi đi Bình Dương tìm nghĩa trang Lái Thiêu, mà ông còn nhớ tên gọi xưa là “Nhị Tì Quảng Đông”. Chúng tôi dò hỏi những người dân gác mộ xung quanh đó, thì được hướng dẫn tận tình và đưa đến tận nơi. Họ còn nhắc nhở chúng tôi viếng nhanh rồi về, vì buổi trưa các du kích xã đi ăn cơm nếu không chúng tôi có thể bị mời về xã đội điều tra lý do viếng mộ ông Ngô Đình Diệm (?).

Theo quyển sách tôi đọc, bia mộ của cố Tổng thống ghi “Giacôbê Đệ”, còn bia mộ của ông Cố vấn ghi “Baotixita Huynh”, do thân nhân lúc cải táng cố tình tráo hai chữ “huynh” và “đệ” để kẻ gian nhầm lẫn. Tôi không rõ thực hư việc này, nhưng quả nhiên thấy rõ những dòng chữ ấy. Giữa mộ hai ngài là mộ của bà cụ cố thân sinh. Cách một quãng xa, ngôi mộ có tấm bia dựng cao ghi chữ “Can” và năm mất 1964, chính là mộ phần của ông Ngô Đình Cẩn. Hai cha con tôi kính cẩn làm lễ, thắp hương, đọc kinh cầu nguyện và chụp ảnh lưu niệm. Suốt đoạn đường về ba tôi trầm ngâm, muộn phiền trước cảnh một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20 mà cuối đời chỉ còn nắm tro tàn vùi chôn tại một nơi và theo một cách thức không tương xứng với tầm vóc và đóng góp của ông. Nỗi buồn của ba lây sang cả tôi.

Trở lại Paris năm đó, tôi tìm đến thăm trường Ecole des Chartres, một trong những trường danh giá nhất của Pháp, nơi ông Ngô Đình Nhu từng theo học. Ngôi trường ấy tọa lạc gần trường luật Panthéon-Assas của tôi. Tôi vẫn nể phục ông Nhu như một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam đương thời. Từ chuyến đi năm 1999 trở về sau, lúc thì vào dịp Tết, lúc nhân ngày giỗ hai ông, tôi âm thầm đến viếng mộ phần của bốn vị đều đặn. Giữa năm 2007, một buổi chiều cuối tuần, đón tiếp luật sư Lê Quốc Quân vào Sài Gòn, tôi đưa anh và hai vợ chồng luật sư đồng nghiệp cùng đến nghĩa trang Lái Thiêu. Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông.

Tiếc rằng giờ đây đang trong thời gian quản thúc, ngày mai tôi không thể đến viếng mộ phần của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và ba vị tiền nhân như mong ước, hy vọng lời chia sẻ này thay cho nén hương tưởng niệm để tỏ lòng kính trọng và niềm tiếc thương của tôi dành cho nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam.

Lê Công Định
Facebook


Sau khi đăng bài viết về cố Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm đêm hôm qua, sáng nay tôi nhận được từ một người bạn tấm ảnh chụp trong chuyến đi viếng mộ năm 2007 cùng luật sư Lê Quốc Quân, mà tôi đã đề cập. Đây là mộ phần của ông cố vấn Ngô Đình Nhu, dù tấm bia ghi là "Gioan Baotixita Huynh".